Trong căn mật thất, trên Thất Long đỉnh do Lý Mộ Uyển chế tác phát ra một loạt những âm thanh răng rắc, một vết nứt, từ trên nắp đỉnh trong nháy mắt lan dọc xuống dưới.
Cùng lúc đó, một đạo ánh sáng ngũ sắc từ vết nứt phát ra rực rỡ. Cuối cùng vết nứt ngày một lớn, toàn bộ căn mật thất đã bị bao phủ bởi ánh sáng ngũ sắc. Giờ phút này, căn mật thất giống như tiên tích của thần giới, ánh sáng che mờ vạn vật, tuyệt diệu không thể tả được.
Lại một thanh âm vỡ vụn vang lên, mặt ngoài của đan đỉnh lại nứt ra mấy cái khe hở, ánh sáng trong căn phòng lại càng chói mắt. Vào lúc này, một cánh tay trong suốt, chậm rãi từ khe hở của đan đỉnh vươn ra. Đúng lúc đó, đan đỉnh lập tức vỡ tung ra thành nhiều mảnh nhỏ rơi xuống đầy mặt đất.
Sau khi đan đỉnh vỡ vụn, một nam tử với mái tóc trắng, thân thể như có như không, như ảo như thật nhẹ nhàng bay lên, cả người lơ lửng ở giữa không trung. Hai mắt hắn vẫn nhắm nghiền, không nhúc nhích. Sau lưng hắn chậm rãi xuất hiện những đạo ánh sáng ngũ sắc. Nếu nhìn kỹ có thể phát hiện ra trong thân thể khi có khi không của hắn, ở chỗ đan điền có một đưa bé giống hắn như đúc đang khoanh chân ngồi đó. Nó đang nhắm nghiền hai mắt, toàn thân phát ra ánh sáng ngũ sắc, nhìn qua có vẻ rất thần kỳ.
Từ thân thể hư ảo của hắn phát ra một luồng áp lực khiến người khác hít thở không thông. Một lúc lâu sau, thân thể hắn từ từ trở nên rõ ràng.
Đột nhiên, người đó mở hai mắt. Gần như cùng lúc thân hình bé nhỏ trong đan điền của hắn cũng thế. Trong đôi mắt không hề có đồng tử mà thay vào đó chỉ có vố số những tia chớp màu đỏ. Những tia chớp đó không chỉ tồn tại đơn nhất mà một loạt sắp xếp thành vô số lôi vân.
Uy áp mang tính hủy diệt từ tia chớp màu đỏ trong hai mắt hắn mạnh mẽ phát tán ra ngoài. Toàn bộ ánh sáng ngũ sắc trong căn mật thất biến mất.
Lúc này, trong mật thất có một chuỗi lôi điện màu đỏ không ngừng di động, xuyên qua xuyên lại. Những mảnh nhỏ của đan đỉnh trên mặt đất chỉ trong khoảnh khắc đã hoá thành tro bụi, tiêu tan không còn.
Đám tu sĩ trong đại điện bên trên mật thất sau khi phát hiện dị tượng đều phát ra thần thức xuống dưới nền đất tìm tòi. Nhưng khi vừa tiến vào lòng đất, lập tức va chạm với một cỗ uy áp khổng lồ khiến cho họ không tự chủ được phải thu lại thần thức, trên mặt tất cả đêu lộ ra vẻ sợ hãi.
Vào lúc này, bên trên cả Vân Thiên Sơn, phong vân biến sắc. Một luồng uy áp khổng lồ từ dưới đất ầm ầm dâng lên, khiến cho cả Vân Thiên Sơn mạch đều kinh hoảng.
Từng trận tường vân ngũ sắc hiện lên giữa không trung. Lúc này, cả đại điện đột nhiên bắt đầu rung động.
Sắc mặt của đám người đến từ các môn phái và các gia tộc tu chân đều đại biến. Trong đó có một số người có kinh nghiệm liền nhìn ra một chút manh mối từ những đám mây ngũ sắc. Bọn họ thất thanh kinh hô:
- Này… Đây là có người Kết Anh sao?
Lời nói vừa dứt, ngoại trừ Nguyên Anh tu sĩ, những người khác đều lộ ra vẻ mặt không thể tin được. Phải biết rằng kết Anh là một bước ngoặt cực kỳ quan trọng trong cuộc đời của mỗi tu sĩ, nên đều cần phải có sự thủ hộ của môn phái trong lúc bế quan, phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Nhưng hiện tại, không ngờ có người lại kết Anh ở trong Vân Thiên tông. Tất cả mọi người đều nghĩ Vân Thiên tông lại có thêm một vị Nguyên Anh kỳ tu sĩ.
Đúng vào lúc mấy người đến từ các môn phái và gia tộc tu chân lân cận đang muốn ôm quyền chúc mừng thì Tư Mã Vân Nam đã cười vang nói:
- Chúc mừng Vân Thiên Tông lại có thêm một vị Nguyên Anh kỳ tu sĩ. Không biết người này là ai? Tại hạ có biết qua hay không? Sao không mời người đó ra để mọi người nhận thức một phen?
Tống Thanh và Liểu Phỉ nhìn vào mắt nhau, rồi lại xoay người nhìn về phía đám Trưởng lão phía sau. Sắc mặt tất cả mọi người đều mờ mịt, vắt óc suy nghĩ vẫn không nhớ ra rốt cục ai Kết Anh vào lúc này, nên đều lắc đầu.
Do đó, sắc mặt hai người đều trở nên khó coi. Tống Thanh sắc mặt âm trầm, chậm rãi nói:
- Tư Mã đạo hữu! Bổn môn phải khiến người chê cười rồi. Tại hạ đúng là có chút tò mò, không biết người đang Kết Anh này là ai? Nếu vậy hãy mời người này ra, tất nhiên các vị đạo hữu sẽ có cơ hội làm quen. - Thanh âm của hắn chứa chút cảm giác âm trầm, nhất là lúc cao giọng khi thốt ra chữ "mời".
Lời vừa dứt, lập tức toàn bộ tu sĩ có mặt tại đại điện đều lâm vào trầm tư. Nếu không có người nào của Vân Thiên tông Kết Anh, như vậy chuyện này thật sự rất có ý tứ.
Đồng thời, người đến từ các tông phái và gia tộc tu chân đáy lòng cũng có chút thương xót, thầm nhủ vị tu sĩ kia thật chẳng khôn ngoan tí nào cả, chỉ sợ hôm nay vừa Kết Anh thành công cũng là thời điểm bỏ mình.
Thể diện của Vân Thiên tông là quan trọng nhất, người này chắc chắn sẽ phải chết.
Vân Thiên ngoại tông tông chủ Liễu Phỉ sắc mặt cực kỳ khó coi, trong ánh mắt đầy hàn ý, ngoài mặt cười cười nói:
- Lão phu thật muốn nhìn xem ai có can đảm dám ở tại Vân Thiên sơn này Kết Anh! Lão phu rất muốn Nguyên Anh của hắn!
Liểu Phỉ nghiêm mặt, vung tay một cái. Trong nháy mắt cả người đã biến mất tại chỗ. Cùng lúc đó, tất cả Nguyên Anh kỳ tu sĩ của các tông phái đều phát động thần thông, đi ra khỏi đại điện.
Trong lòng những người này đều muốn đi xem náo nhiệt. Phải biết rằng Vân Thiên tông chính là đệ nhất tông phái ở Sở quốc, sự tình náo nhiệt như thế này thật sự rất hiếm khi gặp được.
Về phần chính sự của ngày hôm nay đã sớm bị mọi người bỏ quên. So với Kết Anh, song tu điển lễ thật sự quá nhỏ bé, không đáng kể tới.
Nháy mắt khi bọn họ rời đi đại điện, Đoạt Thiên Thất đỉnh ở trên quảng trường bỗng nhiên phát ra âm thanh vù vù điếc tai. Ngay sau đó, bảy cái đỉnh như bị một bàn tay to khuấy động, tự động tản ra bốn phía. Trên mặt đất phát ra từng đợt âm thanh ca ca thật lớn, nứt ra từng cái rãnh thật sâu.