Lai lịch Đoạt Thiên Thất đỉnh của Vân Thiên Tông rất thần bí. Tục truyền đỉnh này chính là do người sáng lập ra Vân Thiên Tông tự mình đúc nên, sau đó phong ấn tại Vân Thiên Sơn. Lưu lại để đệ tử đời sau nếu có duyên thì tìm ra.
Theo lẽ thường mà nói, vị lão tổ của Vân Thiên Tông dù tu vị có siêu nhiên cũng chỉ là Hoá Thần kỳ mà thôi. Dù sao cấp bậc của Sở quốc cũng chỉ là Tam cấp tu chân quốc. Do đó, đan đỉnh của người này luyện chế dù có chút thần thông thì cũng sẽ không quá mạnh mẽ.
Nhưng uy lực của Đoạt Thiên đỉnh cũng làm cho người ta có chút khó hiểu. Nếu dùng hai chữ Đoạt Thiên để hình dung nó thì cũng vẫn chưa đủ.
Ở trong một điển tịch của Vân Thiên Tông từ xưa truyền lại có một đoạn truyền thuyết. Truyền thuyết này kể rằng trên thực tế Đoạt Thiên Cửu đỉnh chính là vật mà năm đó Vân Thiên Tông lão tổ trong lúc đi du lịch đã gặp được. Vì thế khi trở về, hắn dựa theo trí nhớ mà đoán tạo thành công.
Sở dĩ là thất đỉnh bởi vì với tu vi của thuỷ tổ, không thể đem toàn bộ những gì trong trí nhớ dung nhập vào một đỉnh. Do đó, hắn phải chia ra làm bảy cái, mới đem toàn bộ ký ức khắc lên.
Do đó, mới có Đoạt Thiên thất đỉnh.Thực tế, Đoạt Thiên thất đỉnh còn có một chỗ thần kỳ, đó chính là nó không thể rời khỏi Vân Thiên Sơn. Một khi rời khỏi nơi này, nó lập tức biến thành một đống sắt vụn. Hiện tượng này cũng làm cho một số cao cấp tu chân quốc tới xem xét nhưng cuối cùng cũng không tìm hiểu được gì hết. Tuy nhiên, cũng vì thế mà từ bỏ ý định chiếm đoạt, chuyển thành giúp đỡ.
Do đó, Vân Thiên Tông mới có thể phát triển nhanh như thế. Hiện tại nắm giữ danh hiệu Sở quốc đệ nhất tông phái.
Nét mặt của Lý Mộ Uyển rất ngưng trọng. Nàng ngẩng đầu nhìn chằm chằm bảy con hắc long đang phun ra sương mù trên luyện đan lô. Nhẹ giọng nói:
- Phương pháp để mở phong ấn cần phối hợp thật tốt thiên thời - địa lợi. Vào tối nay chính là lúc Vân Thiên Tông luyện đan trên đại điện. Chúng ta phải nhân lúc Đoạt Thiên đỉnh luyện đan thì trộm một chút xuống dưới này. Như vậy liền có thể mở ra phong ấn.
Thần sắc của Vương Lâm vẫn bình tĩnh đi đến bên người Lý Mộ Uyển, cẩn thận nhìn qua đan đỉnh, rồi bình thản nói:
- Mỗi khi trăng tròn hàng tháng Vân Thiên Tông thì đều luyện đan sao?
Lý Mộ Uyển gật đầu nhẹ, thanh âm ôn hoà dễ nghe lại vang lên:
- Phải vào lúc đó , Đoạt Thiên đỉnh mới phát huy công hiệu cao nhất. Thực tế, chỉ có Trưởng lão mới được hưởng đặc quyền mỗi tháng luyện đan một lần bằng Đoạt Thiên đỉnh. Một số đan dược đặc biệt quý giá đều cần dùng Đoạt Thiên đỉnh để luyện chế nhằm tăng phẩm chất và hiệu suất thành công.
Vương Lâm hơi gật đầu, quan sát Thất Long đỉnh. Hắn nói:
- Đỉnh này cũng là Đoạt Thiên đỉnh?
Lý Mộ Uyển mỉm cười, dịu dàng nói:
- Đỉnh này không phải là Đoạt Thiên đỉnh, nhưng hiệu quả cũng không khác nhiều lắm. Đan đỉnh này là do Uyển nhi trong mấy năm ở Vân Thiên Tông, sau khi tìm hiểu về Đoạt Thiên Thất đỉnh lén lút luyện chế mà thành. Nguyên bản tính toán để làm đòn sát thủ tối hậu. Nếu Vân Thiên Tông bắt buộc Uyển nhi phải làm việc gì đó thì Uyển nhi sẽ dùng đỉnh này làm vật dẫn, tác động đến Đoạt Thiên Thất đỉnh, khiến khi chúng luyện đan sẽ sinh dị biến, lập tức bị vỡ nát. Đến lúc đó, vô tận linh lực được tích luỹ trong đỉnh cả nghìn năm qua sẽ bùng nổ trong nháy mắt. Do đó, sẽ khiến cho mấy tên Nguyên Anh kỳ của Vân Thiên Tông bận bịu lo lắng tu bổ, không rảnh để đuổi giết Uyển nhi. Dù sao, thì mấy cái đỉnh này cũng quan trọng hơn tất cả những chuyện khác.
Vương Lâm mỉm cười, gật đầu không nói. Ánh mắt hắn vẫn chớp lên nhìn vào đan đỉnh. Một lúc lâu sau, hắn chợt nói:
- Ngươi vừa nói rằng trên này chính là Đoạt Thiên Thất đỉnh ở ngoài đại điện? Hơn nữa còn ẩn chứa ngàn năm linh lực?
Lý Mộ Uyển ngẩn ra, gật đầu nói:
- Đúng vậy. Trong đỉnh ẩn chứa linh lực ngàn năm. Hơn nữa đó là chưa kể đến trong những năm qua, Đoạt Thiên đỉnh đã được dùng để luyện chế vô số đan dược. Do đó tự nhiên linh lực trong đỉnh tích luỹ được càng nhiều.
Ánh mắt Vương Lâm bỗng nhiên sáng lên. Hắn đi vòng quanh Thất Long đỉnh nhìn một chút, tay phải gõ nhẹ vào thân đỉnh. Lập tức trong đỉnh vang lên một tiếng ngân trong trẻo. Hắn vẫn chưa quay đầu lại, nói tiếp:
- Liệu có thể đưa linh lực bên trong Đoạt Thiên đỉnh phía trên xuống đỉnh này được hay không?
Lý Mộ Uyển hai mắt mở to. Một khắc sau mới có phản ứng. Nàng thất thanh nói:
- Ngươi muốn ở trong đỉnh này tu luyện sao?
Vương Lâm xoay người, cười tán thưởng:
- Đúng vậy. Nếu là tu luyện trong đỉnh thì tất nhiên sẽ làm ít hưởng nhiều. Tuy vậy, cũng không phải là phân thân này mà là bản tôn cơ.
Thần sắc của Lý Mộ Uyển trở nên cổ quái. Nhưng đúng lúc này, đột nhiên bảy con hắc long trên đan đỉnh phun ra sương mù dày hơn. Từng làn sương đen được phun ra, dung hợp với nhau cùng một chỗ, gần như hình thành một mảnh mây đen.
Bên trong đám mây đen chính là đan lô đang bị phong bế. Trên đan lô loé ra một tia ánh sáng màu hồng. Cùng lúc đó, phong ấn không có gió thổi nhưng cũng chậm rãi nhấp nhô lên xuống không ngừng.
Lúc này, tại đại điện phía trên căn mật thất, vài vị Trưởng lão của Vân Thiên Tông đang ngước nhìn chăm chú lên không trung. Trong lòng ai cũng yên lặng tính toán thời gian.
Mấy vị Trưởng lão này đều là đan sư của Vân Thiên Tông, trong đó nổi bật nhất chính là Âu Dương Tử, một trong ba vị ngũ phẩm đan sư.
Âu Dương Tử nguyên là đại đệ tử thứ nhất của Vân Thiên Nội tông, đáng nhẽ ra đã là người quản lý Nội tông. Nhưng hắn cam tâm tình nguyện vứt bỏ quyền thế, chuyên tâm vào con đường luyện đan.
Niềm đam mê của hắn đối với luyện đan đã đạt đến độ điên cuồng. Hắn không quản đến tu vi, không cần quan tâm đến quyền thế. Có thể nói hắn không thèm để ý chút gì đến vạn thứ trên đời, chấp niệm duy nhất của hắn chính là luyện đan.