Loại đan dược này có tên là Toả Minh đan. Lý Mộ Uyển từng nói qua, nó có tác dụng rất lớn. Chuyên dùng cho tu vi sau Trúc Cơ kỳ. Nếu là Trúc Cơ kỳ tu sĩ thì nhiều nhất chỉ có thể ăn vào một viên. Nếu sử dụng hơn, rất dễ làm cho thân thể bành trướng, linh lực hỗn loạn.
Thần sắc của Vương Lâm bình tĩnh, sau khi cầm lấy đan dược cũng không thèm liếc nhìn, ném luôn vào trong miệng. Lập tức, kinh mạch vốn đang trống rỗng bỗng nhiên xuất hiện vô số tia linh lực. Những tia linh lúc càng lúc càng nhiều. Dưới sự thúc dục của Cổ Thần quyết, trong nháy mắt linh lực trong cơ thể của Vương Lâm đã khôi phục hoàn toàn.
Hắn lập tức vận chuyển linh lực, hướng chúng về lốc xoáy trong đan điền. Lốc xoáy vốn đã ảm đạm sắp tiêu tan, lúc này bỗng nhiên lại sáng ngời, nhanh chóng tăng tốc, vượt cả tốc độ trước đó.
Cũng không biết trải qua bao lâu, số giọt chất lỏng màu vàng trong đan điền Vương Lâm đã có đến năm giọt.
Một cảm giác bành trướng đột nhiên xuất hiện ở trong đan điền. Vương Lâm chớp chớp hai mắt rồi cầm lấy hai viên Thiên Ly đan cuối cùng ném cả vào trong miệng. Hắn cắn chặt răng, vận chuyển Cổ Thần quyết, nhắm mắt ngồi xuống.
Hai viên Thiên Ly đan giống như một cơn sóng dữ, mãnh liệt mênh mông gào rít trong cơ thể của Vương Lâm, hình thành một nguồn áp lực cực lớn. Áp lực tác động lên đan điền, truyền đến năm giọt chất lỏng màu vàng bên trong.
Lập tức, năm giọt chất lỏng màu vàng vốn đang phân tán, chậm rãi ép sát lại, cuối cùng va chạm rồi dung hợp chặt chẽ lại với nhau.
Cùng lúc đó, tác dụng của Thiên Ly đan tăng lên khiến cho đan điền của Vương Lâm phát ra một tiếng động. Trên đan điền chợt xuất hiện một vết rách. Ngay lập tức vết rách lan ra xung quanh. Cuối cùng toàn bộ đan điền của Vương Lâm vỡ thành vô số mảnh nhỏ.
Những mảnh nhỏ đó bị cuốn lên, tiến nhập vào trong giọt chất lỏng màu vàng kia. Ngoài ra còn có linh lực do Thiên Ly đan hoá thành, và đủ loại vật chất dung hợp thành một khối. Cuối cùng trong bụng của Vương Lâm xuất hiện một viên kim đan to bằng nắm tay, lấp lánh ánh sáng màu vàng.
Phía trên kim đan sinh ra vô số xúc tua dài, nhỏ, nối tiếp với các đường kinh mạch. Theo sự chuyển động chậm rãi của nó, từng đợt linh lực khổng lồ liền xuất hiện trong kinh mạch. Trong nháy mắt chúng đã di chuyển một vòng trong cơ thể của Vương Lâm.
Lúc này, Vương Lâm đột nhiên mở hai mắt ra. Ánh sáng loé lên trong mắt hắn khiến người khác không thể nhìn thẳng. Cánh cửa ngăn cách giữa Trúc Cơ kỳ và Kết Đan kỳ đã bị Vương Lâm vượt qua.
Cùng lúc đó, Lý Mộ Uyển đã ở Tàng Kinh Các của Vân Thiên Tông được gần một tháng. Suốt một tháng hầu như nàng không hề rời khỏi nơi này. Nàng dành tất cả thời gian tìm kiếm trong các điển tịch để hòng tìm ra phương pháp mở ra phong ấn đan lô.
Thực tế, đến giờ phút này nàng đã tìm được ra ba phương pháp để mở phong ấn.
Chẳng qua, cả ba phương pháp đó đều có một chút khả năng bị hủy hoại. Khi phong ấn mở ra, đồng thời sẽ tạo thành rất lớn thương tổn đối với đan dược, thậm chí có thể làm cho đan dược biến thành phế đan.
Đây là việc mà Lý Mộ Uyển không thể chấp nhận được. Nàng hiểu rõ loại đan dược này có khả năng chính là mấu chốt giúp Vương Lâm đột phá Kết Đan kỳ, tiến vào Nguyên Anh kỳ.
Tôn Trấn Vĩ vẫn luôn lưu ý đên những hành động của Lý Mộ Uyển. Đối với việc nàng dành nhiều thời gian như thế ở Tàng Kinh Các khiến hắn cảm thấy rất nghi hoặc, cảm giác rằng việc này có chút vấn đề.
Chỉ có điều mặc cho hắn phân tích, phán đoán như thế nào cũng không thể nhìn ra được chân tướng. Còn tên đệ tử Vương Lâm kia, một tháng thời gian này đều bế quan không ra, không đi tìm Lý Mộ Uyển một lần nào nữa.
Thanh phi kiếm hắn đặt bên cạnh Vương Lâm cũng không có phản ứng gì, mọi việc coi như bình thường. Nhưng trong lòng của Tôn Trấn Vĩ vẫn luôn tồn tại một tia nghi hoặc.
Chẳng qua, khoảng cách thời gian đến thời điểm song tu cũng chỉ còn hơn một tháng. Mấy ngày này lục tục có người của các tông phái khác đến chúc mừng khiến Tôn Trấn Vĩ liên tục phải tiếp đón, cũng không có thời gian để ý đến những việc này.
Mà vài vị lão tổ Nguyên Anh hậu kỳ của Vân Thiên Tông cũng biết rõ Lý Mộ Uyển chưa cam tâm tình nguyện đáp ứng việc này, nhưng vẫn không tỏ ra quá bức bách. Đối với việc nàng thường xuyên ở lại Tàng Kinh Các cũng không từng hỏi qua, thậm chí còn tạo điều kiện hơn nữa cho nàng.
Bọn họ còn mở ra cả nội các vốn rất hạn chế người tiếp cận cho Lý Mộ Uyển xem, coi như nhằm hàn gắn lại khoảng cách với nàng do việc song tu tạo ra.
Khi cách ngày ước hẹn song tu chỉ còn hai mươi ngày, rốt cục Lý Mộ Uyển ở trong một cổ tịch trong Tàng Kinh Các tìm được một phương pháp khai mở phong ấn ổn thoả hơn nhiều so với ba phương pháp trước đó.
Đáy lòng nàng phân tích, đánh giá phương pháp này có năm thành chắc chắn không làm hư hao phẩm chất đan dược bên trong đan lô. Hơn nữa nếu có tổn hại cũng không có quá nhiều ảnh hưởng, tỷ lệ làm đan dược trở thành phế đan là thấp nhất có thể.