Thực ra Vương Lâm cũng không vô tình với Lý Mộ Uyển như hắn nói. Không biết còn bao lâu hắn mới thành anh, nếu trong lúc này tiếp nhận Lý Mộ Uyển, như vậy sẽ dẫn tới một loạt biến cố. Đến lúc đó sợ rằng hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Sau đó Lý Mộ Uyển chắc chắn sẽ bị liên lụy. Điều này không phải là điều Vương Lâm mong nhìn thấy.
Hắn thở dài, trái tim tự nhiên cuộn sóng, hồi lâu vẫn không thể bình tĩnh được. Mang theo tâm tình phức tạp, Vương Lâm rời khỏi Nam uyển.
Trong lòng hắn thầm tính toán, trong nửa khắc thời gian còn lại, cần phải làm xong mọi chuyện, nắm chắm thời gian. Vì thế thân ảnh hắn thoáng động, phóng đi như thiểm điện, nhanh chóng bay tới Đông uyển.
Sau khi tới nơi, Vương Lâm cũng không lập tức tiến vào mà đi vòng quanh bốn phía, liên tục đánh ra mấy cấm chế. Sau đó cước bộ hắn không dừng lại, nhanh chóng tăng tốc. Thần thức cường đại giúp hắn không bị đệ tử tuần tra Đông uyển phát hiện. Chẳng qua khi Vương Lâm vừa tiến vào trong Đông uyển, trong nháy mắt tất cả tiên hặc đều run rẩy, từ trên không trung hạ xuống, mặc cho nữ tu đang cưỡi có vung roi thế nào cũng không dám bay lên.
Thân ảnh Vương Lâm cực nhanh, hóa thành một đạo tơ mỏng, tiến nhập vào Đông uyển. Xuyên qua tầng tầng mây mù, toàn bộ cảnh đẹp của Đông uyển đã hiện ra trước tầm mắt Vương Lâm.
Nơi này khi nhìn từ bên ngoài đã như tiên cảnh, giờ tiến vào bên trong thì cái loại cảm giác như tiến vào tiên cảnh này càng thêm mãnh liệt. Sự tinh xảo đẹp đẽ của lầu các, đình đài hiển hiện trước mắt không phải nhìn mơ hồ từ ngoài có thể tưởng tượng được.
Một đạo cầu vồng bảy sắc từ nơi sâu nhất trong Đông uyển hiện ra, cắt ngang qua bầu trời. Đám nữ tu như tiên nữ bay lượn khắp không trung.
Chỉ đáng tiếc là đám tiên hạc hiện giờ đang run rẩy toàn thân, không dám đứng lên. Vì vậy mà cảnh đẹp của nơi này hơi khiếm khuyết một chút.
Dựa theo đường đi do Trình Hiền mô tả. Tốc độ của Vương Lâm rất nhanh, dưới tình huống không bị kẻ nào phát hiện đã đi tới phía tây Đông uyển. Trong khu lầu các bằng ngọc này, hắn tìm được khuê phòng của Công Tôn Đồng. Thần thức đảo qua, Vương Lâm lập tức ngẩn người. Hắn thấy một màn hơi quỷ dị.
Khẽ nhíu mày, thân thể nhoáng lên liền chui vào phòng. Chỉ thấy trong phòng có một tầm màn, nhìn qua đó là thân thể hai người đang tắm.
Nhìn xuyên qua bình phong, hai nữ tử này vóc người nở nang cân đối, hiện giờ đang ve vuốt thân thể nhau. Hai ngươi chậm rãi dây dưa ôm ấp.
Cùng lúc đó là từng tiếng hít thở hổn hển truyền tới.
Dưới thần thức của Vương Lâm, một màn của hai nàng bách hợp (1) này bị hắn nhìn rõ ràng từng chút một. Bỗng một người nữ tử vừa thở gấp, vừa run giọng nói:
- Đồng tỷ, Trình Hiền đó.A!
Nàng vừa mới nói được một nửa đã bị nữ tử kia mơn trớn nơi hạ thân, hình như bị chạm vào nơi mẫn cảm.
(1): lesbian Một lúc lâu sau, thanh âm mềm mại của một nữ tử từ sau bình phong truyền ra:
- Linh nhi, ngươi vẫn còn nhớ thương gã Trình Hiền đó sao? Không sai. Là ta lừa gạt hắn đó. Nhưng cũng không phải vì ngươi đó sao. Đan dược ngươi luyện chế lại thiếu một viên nội đan. Ta chẳng qua chỉ lừa lấy từ trên người linh viên kia mà thôi.
- Nhưng. Nhưng còn Lữ Tùng.
Nữ tử được gọi là Linh nhi kia chính là Trình Linh.
- Không cần dùng nữa. Ngươi tin ta đi, ngày mai sau khi Lữ Tùng tới ta sẽ bố trí cho hắn, cam đoan sẽ không có vấn đề gì. Lữ Tùng đó cùng lắm là cho hắn chút ít lợi ích là xong. Tới đây đi, vừa rồi tỷ tỷ đã hầu hạ ngươi như vậy, giờ tới lượt ngươi.
Vương Lâm vẫn chưa đi vào mà tay phải điểm vào mi tâm của mình. Đột nhiên Hứa Lập Quốc từ trong đó bay ra. Hắn nhìn chằm chằm vào bình phong, hai mắt lộ vẻ hưng phấn.
- Ta không cần biết ngươi làm cách nào, hỏi xem linh viên đang ở đâu, lấy hồn phách chúng xong rồi thì ra gặp ta!
Vương Lâm nói xong xoay người rời khỏi phòng.
Hứa Lập Quốc như chưa bao giờ hưng phấn tới vậy. Lần đầu tiên hắn cảm thấy đi theo Vương Lâm thực sự là quyết định chính xác. Chuyện ướt át tới mức này, hắn dù không còn huyết nhục mà đã trở thành ma đầu cũng vẫn có cảm giác!
Hứa Lập Quốc cười hắc hắc, không nói thêm một lời, bỗng nhiên chui tọt vào bên trong bình phong.
Không lâu sau, vẻ mặt hắn thỏa mãn đi ra, há mồm phun hai cái hồn phách vào mi tâm Vương Lâm.
- Linh viên đó đã chết!
Cùng lúc đó hắn truyền tới một đạo thần niệm.
Tay phải Vương Lâm phất lên, trong tay hắn xuất hiện một cây kỳ hồn, đem hai cái hồn phách kia bỏ vào. Sau đó trầm ngâm một chút rồi xoay người đi vào trong phòng, lấy túi trữ vật của nhị nữ, lúc này mới rời khỏi phòng.
Lúc này cũng vừa hết một khắc, thần niệm của Vương Lâm khẽ động, cây Cấm phiên vây khốn tu sĩ Nguyên Anh kỳ tại Nam uyển lập tức thu nhỏ lại, hóa thành một đạo hắc mang, trong nháy mắt bay đi.