Vương Lâm đứng bên ngoài đình viện, thần thức sau khi thấy tất cả, hơi trầm ngâm. Thân thể hắn vọt lên, tiến vào bên trong đình viện. sư phụ của Trình Hiền căn bản chẳng phát hiện được điều gì, Vương Lâm đã đi vào phòng Trình Hiền.
Hắn nhìn Trình Hiền, tay phải vung lên, nhất thời phá giải cấm chế hạn chế hành động của Trình Hiền. Thân thể Trình Hiền run lên, lập tức ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, ánh mắt lộ vẻ oán hận, cắn răng nói:
- Ngươi là do ả tiện nhân đó phái tới giết ta sao. Động thủ đi, lão tử không sợ!
Vương Lâm đeo mặt nạ, hơn nữa lúc này vô luận là khí tức hay tu vi đều hoàn toàn khác trước, cho nên Trình Hiền căn bản không thể nhận ra hắn.
Vương Lâm nhìn Trình Hiền một cái, tay trái phất lên. Một đạo cấm chế xuất hiện trước người, trong nháy mắt mở rộng ra bao trùm cả căn phòng.
Ánh mắt Trình Hiền sững lại, lập tức lộ vẻ sầu thảm cười, nói:
- Ả tiện nhân kia thật là có thủ đoạn, lại có thể mời tiền bối ngoại viện tới đối phó với loại tiểu nhân vật như ta. Tới đây đi, muốn giết thì giết. Lão tử mà nhíu mày một chút thì không gọi là Trình Hiền.
Sau khi đã thiết hạ cấm chế xung quanh, ngữ khí Vương Lâm lạnh như băng, chậm rãi nói:
- Ta đích xác là được người nhờ tới, nhưng không phải là tới giết ngươi mà là giúp ngươi. Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì đã xảy ra, kể lại chi tiết một chút.
Trình Hiền ngẩn ra, nhìn Vương Lâm một lượt sau đó mới do dự nói:
- Tiền bối được ai nhờ tới?
Vương Lâm nhướng mày, lãnh đạm nói:
- Ta cho ngươi nói ba câu. Vừa rồi coi là câu đầu tiên. Nếu sau hai câu nữa mà còn chưa nói cho rõ ràng thì chuyện này kể như xong.
Trình Hiền cắn răng, trên mặt hiện lên thần sắc dứt khoát, nói:
- Công Tôn Đồng ở Đông uyển, là ả, tất cả đều do ả hại. Ả tiện nhân đó, tiếp xúc với ta là có mục đích, là vì muốn đại viên và nhị viên.
Vương Lâm trầm ngâm một chút nói:
- Linh viên này là của ngươi sao?
Vương Lâm hỏi câu này rất khéo léo. Phải biết rằng trong Vân Thiên Tông có rất nhiều linh thú. Tác dụng của linh thú vốn là để người luyện đan sử dụng. Nếu vậy thì chuyện do Công Tôn Đồng làm cũng không có gì quá đáng.
Trình Hiền gật đầu nói:
- Ta hiểu ý của tiền bối. Nhưng đại viên và nhị viên không phải là linh thú của Vân Thiên Tông, mà là trước khi ta tiến vào Vân Thiên Tông đã có được. Dựa theo quy củ của tông, hai con linh thú này là của ta.
Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh, chậm rãi nói:
-Vậy Công Tôn Đồng tiếp cận ngươi là vì linh viên này. Ngươi vì muốn lấy lòng mỹ nhân nên đã tặng chúng cho ả, phải không?