Ở chỗ sâu bên trong hắc vụ trong nháy mắt bàn tay to xuất hiện, hai mắt Vương Lâm bỗng nhiên sáng ngời. Hắn vẫn luôn chăm chú nhìn vào biến hóa của cấm chế, tại nháy mắt bàn tay to xuất hiện, phía trong lộ ra một khe hở. Thông qua khe hở như tơ này, với con mắt thần thức của hắn lập tức nhìn thấy phía trong, không ngờ có một số đan dược bay phía trong.
Thần sắc Vương Lâm vẫn như thường nhưng trong nội tâm cũng khẽ động. Hắn trầm mặc một chút, dĩ nhiên không có hành động thiếu suy nghĩ. Lúc này mọi người trên bãi đá, có nhiều người không nhẫn nại không dằn lòng nổi đều xuất ra pháp bảo, muốn thử nghiệm đánh tan màn hắc vụ.
Tiếp đó càng lúc càng nhiều đệ tử tế ra pháp bảo. Mỗi một lần như vậy trên cây cột kia đều vươn ra một bàn tay to bắt lấy pháp bảo thu về. Nếu không có lời nói của người trung niên kia, những người muốn bái sư cũng sẽ không sử dụng các pháp bảo. Nhưng nếu Vân Thiên tông nói vậy, tức là khi ly khai sẽ trả lại các pháp bảo Kể từ đó mọi người không còn chút e dè, trong khoảng thời gian ngắn, ánh sáng của các loại pháp bảo liên tiếp được xuất ra.
Vương Lâm nương theo khe hở từ các công kích hắc vụ của các pháp bảo đã quan sát được rành mạch cảnh vật bên trong Trong này có mười một hạt đan dược, mười một miếng ngọc giản, mười một lệnh bài có khắc lò luyện đan bên trên.
Ba dạng vật phẩm từng cái đều đại biểu cho cái gì Vương Lâm không biết. Nhưng vào lúc này đột nhiên trên hắc vụ bỗng nhiên lóe ra kim quang, ngay sau đó phía trong bỗng lóe lên sắc vàng. Sắc vàng phía trong hắc vụ thoáng hiện ra nhanh như chớp bay ra, tại giữa không trung nhanh chóng dừng lại lượn một vòng biến thành một ngọc giản bỗng nhiên bay nhanh như tên bắn dừng lại trên tay một người trên bãi đá, một thiếu nữ đang ngơ ngác không biết sự tình gì đang phát sinh.
Lúc này trên không trung người trung niên hai mắt bỗng sáng ngời, thân hình nhanh chóng bay về phía trước tiến đến bên người thiếu nữ, tiếp theo cầm lấy ngọc giản trong tay nhìn thoáng qua, cười nói:
- Ngươi đã vượt qua được thử thách!
Nói xong tay phải phất một cái, lập tức có một đệ tử Vân Thiên tông phi thân tiến đến.
- Mang cô ta lên núi!
Trung niên nhân nhìn thiếu nữ mỉm cười, tay áo vung lên trở lại vị trí cũ chờ đợi người tiếp theo vượt ải.
Thiếu nữ kia mãi cho đến lúc này bên trong đầu óc vẫn đang mơ hồ, cứ mơ mơ màng màng bị đệ tử Vân Thiên tông kéo đi, phi lên trên núi.
Thấy có người vượt ải thành công, những người trên bãi đá lập tức đứng lên, mọi người không ngừng bàn bạc, đối với hành động của mọi người Vân Thiên tông cơ bản không để ý tới.
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, hắn vừa rồi tinh tường quan sát thấy không phải thiếu nữ nhìn thấu qua màn hắc vụ mà là khối ngọc giản bên trong màn hắc vụ tự động lựa chọn thiếu nữ.
Mà người trung niên lúc nhìn thấy ngọc giản rơi vào tay thiếu nữ vẫn chưa lập tức tuyên bố tuyển chọn mà bay tới cầm ngọc giản nhìn thoáng qua rồi mới tuyên bố. Thông qua việc này Vương Lâm phán đoán, người trung niên kia xem xét xác định ngọc giản có chính xác lựa chọn cô gái này hay không. Điều này có thể thấy được, nếu vừa rồi hắn hành động thiếu suy nghĩ sợ rằng hiện tại tất nhiên sẽ lộ ra sơ hở.
Nội tâm Vương Lâm cười lạnh, cách thu đồ đệ của Vân Thiên tông quả nhiên là kỳ lạ.
Đúng lúc này, đột nhiên bên trong màn sương đen lại lóe ra ánh sáng, Vương Lâm ánh mắt chợt lóe, tay phải âm thầm đánh ra một đạo cấm chế. Lấy linh lực hiện tại trong cơ thể hắn chỉ có thể thực hiện được một ít cấm chế đơn giản, không thể sử dụng các cấm chế phức tạp.
Nhưng mặc dù như vậy, cấm chế mà hắn nắm giữ đều được lưu truyền thời thượng cổ, phép thần thông của nó thì không tu sĩ nào bình thường có thể sánh bằng.
Hơn nữa ánh sáng pháp bảo của mọi người từ bốn phía nhiều vô kể. Vân Thiên tông cũng từng nói rõ sử dụng tất cả các phương pháp, do đó thủ pháp cấm chế của Vương Lâm, nhìn qua cũng không bị người nào chú ý.
Thời điểm cấm chế đánh vào trụ hắc vụ, trong nháy mắt ấy Vương Lâm rõ ràng nhận thấy được phía trong một tấm ngọc giản đang lóe ra kim mang chậm rã bay ra phía bên ngoài.
Ánh mắt của Vương Lâm chợt lóe, cấm chế bỗng nhiên dừng ở phía trên ngọc giản, lập tức tốc độ của ngọc giản đột nhiên giảm xuống. Cùng lúc đó hắn lại đánh ra một đạo cấm chế, lúc này đây, cấm chế trong nháy mắt liền dừng ở trên một đan dược trong màn hắc vụ. Đan dược kia mạnh mẽ từ trong màn hắc vụ lao ra, hóa thành một luồng sáng dừng trên tay một thiếu niên ở trên bãi đá.
Người này lập tức ngây người ra một chút, ngay sau đó mừng như điên hô lên:
- Này… Ta… ta đã được tuyển lựa.
Lúc này, người trung niên Vân Thiên tông kia, hai mắt trợn to nhìn chằm chằm vào đan dược kia, thân hình nhanh chóng nhảy tới trước người thiếu niên kia.
Hắn không nói lời nào tay phải chộp lấy một cái, đan dược lập tức bay lên tay hắn. Người này xem xét cẩn thận một hồi, trên mặt lộ ra vẻ cổ quái kỳ lạ đánh giá rồi liếc mắt nhìn đệ tử đang mừng như điên một cái, nửa ngày sau mới chậm rãi nói: