Vào năm mười ba vạn bốn ngàn năm trăm, tại quốc gia tu chân giới cấp ba Sở quốc xuất hiện cảnh tượng lạ kéo dài suốt ba ngày mới tan. Các môn phái Sở quốc đều phái đệ tử tới xmuội xét nhưng cuối cùng không thu hoạch được gì, chỉ phát hiện thấy một động phủ bị bỏ hoang.
Có người đồn đại nơi đây có bảo vật xuất thế, dĩ nhiên đã bị người lấy đi.
Đối với đồn đại này, một bộ phận tu sĩ không tin, một bộ phận tu sĩ thì tin không chút nghi ngờ bởi ánh hào quang xuất hiện cách Vân Thiên tông không đến nghìn dặm. Lời đồn đại Vân Thiên tông đoạt được bảo vật cũng vì thế mà được lan truyền.
Cùng năm này Vân Thiên tông luyện chế ra một khỏa Thiên Tổn đan, bậc đan dược này đạt đến ngũ phẩm sơ khai có công hiện đối với các Nguyên Anh đã mất đi thân thể, lập tức chữa trị thân thể, không cần đoạt xá mà có tác dụng tái sinh thân thể cũ.
Loại đan dược này vừa được đưa ra lập tức khiến Vân Thiên tông đang thời kỳ chói sáng như giữa buổi trưa lại càng thêm nổi danh. Các tu chân quốc cấp ba đều phải ghé mắt đến. Cuối cùng cấp bốn tu chân quốc Cự Ma tộc sử dụng hiệp nghị bí mật hạng nhất đổi được đan dược này. Trước khi rời khỏi, bố trí trước cửa Vân Thiên tông một bộ pháp trận. Pháp trận này có uy lực rất mạnh, mặc dù là các tu chân quốc cấp bốn khác cũng rất khó mạnh mẽ công phá.
Vào tháng cuối cùng của năm đó, Vân Thiên tông mở cửa. Cứ cách ba mươi năm lại một lần mở lễ thu đồ đệ diễn ra trong mười ngày.
Các gia tộc tu chân của trong Sở quốc đều đưa các con cháu chính hệ của mình đến Vân Thiên tông với ước ao được gia nhập, trở thành thành viên của Vân Thiên tông để từ nay về sau làm rạng rỡ cho tổ tông, nước lên thì đẩy thuyền lên.
Chẳng qua Vân Thiên tông thu đồ đệ có yêu cầu cực kỳ cổ quái. Không giống các môn phái khác chú ý đến thiên tư linh căn, mà tông phái này thu đồ đệ chỉ chú ý chính đến một yếu tố đó là duyên pháp.
Kể từ đó, cứ mỗi ba mươi năm một lễ lần đón nhận đồ đệ được mở ra. Trên thực tế nhiều nhất cũng chính là thu lấy được mười người, so sánh với mấy nghìn người tham gia thi tuyển thì thật sự là con số quá nhỏ không đáng kể.
Vân Thiên tông nổi danh thu đồ đệ rất thưa thớt. Từ hàng loạt sự kiện diễn ra cuối cùng kết quả chính là gần như tất cả các tán tu đều tha thiết ước mơ muốn trở thành đệ tử của Vân Thiên tông Ở đỉnh núi cao trên dãy Vân Thiên Sơn có một loạt lầu các được sắp xếp tinh mỹ, sung mãn tiên khí. Nơi đây chính là sơn môn của Vân Thiên môn. Trên thực tế nơi này chỉ hiển lộ ra một góc, là một bộ phận nhỏ của Vân Thiên tông mà thôi. Các tòa lầu các khác đều bị thần thông ẩn dấu. Từ xa nhìn lại trừ màu xanh tươi của hàng thông ra thì không còn có vật gì khác.
Ba chữ lớn màu xanh giống như là một chuỗi đèn lồng bị một loại pháp thuật thần thông khống chế không nhúc nhích bay lơ lửng trên hư không.
Chính là ba chữ: "Vân Thiên tông:
Mỗi ba mươi năm một lần trong khi lễ mười ngày nhận đồ đệ bắt đầu thì trên không trung ba chữ to này liền xuất hiện. Khi nào mười ngày này trôi qua thì ba cái chữ to như vậy biến mất.
Cứ như vậy, các tán tu trong Sở quốc, các gia tộc tu chân toàn bộ đều được biết. Chỉ cần ba chữ Vân Thiên tông xuất hiện trên không trung thì lễ thu môn đồ của Vân Thiên tông cũng là lúc bắt đầu, một khi ba chữ biến mất cũng là lúc lễ thu đồ đệ kết thúc.
Sáng sớm nay, trên không trung ngàn dặm không có bóng mây, sóng xanh cuồn cuộn trên rừng thông. Các đạo kiếm quang từ bốn phương tám hướng bay nhanh như tên bắn hướng về Vân Thiên tông. Cách môn phái này một ngàn dặm thì đạo kiếm quang hạ xuống lộ ra một đoàn người xinh đẹp cả nam lẫn nữ. Những người này có tuổi cũng không lớn, một phần trong số đó là một mình ngự kiếm đi đến, phần còn lại là đi theo trưởng bối.
Vì để biểu thị sự tôn kính đối với Vân Thiên tông nên về cơ bản trong vòng bán kính một ngàn dặm, những người bái sư không tiếp tục phi hành mà dựa vào hai chân đi bộ tới.
Lúc này nếu đứng trên không trung nhìn xuống phía dưới có thể rõ ràng nhìn thấy ở trong vòng phạm vi ngàn dặm Vân Thiên tông, có vô số các tốp năm tốp ba cả nam lẫn nữ đều đi bộ tới.
Tại cửa ngoài sơn môn Vân Thiên tông có ba tu sĩ trẻ tuổi đứng, phụ trách công việc an bài mọi người tới bái sư.
Lúc này trong vòng năm trăm dặm của sơn môn Vân Thiên tông, có hai tu sĩ một nam một nữ hướng về phía trước đi đến. Hai người này trong đó nam tử tuổi chừng hai mươi bảy hai tám trông có vẻ trầm tĩnh, ánh mắt bình thản, trên vạt áo có thêu một phi kiếm màu tím chứng tỏ hắn đã là một đệ tử nội môn Kiếm Khí tông.
Đi theo bên cạnh người hắn là một thiếu nữ lứa tuổi đôi mươi thanh xuân. Nàng mặc một bộ quần áo màu tím, eo được thắt lại bằng tấm vải lụa tơ tằm cùng màu sắc, dáng người đầy đặn cân đối, khiến người ta nhìn không chán mắt.