Lúc này sắc mặt hắn không hề tái nhợt, lờ mờ lộ ra một ít huyết sắc. Trong thời gian ba ngày, hắn cũng không thể thành công, bức sợi thiên kiếp ra ngoài cơ thể, mà chỉ dùng linh lực bao lấy nó, tạm thời giải trừ nguy cơ của Kim Đan.
Đồng thời, dựa vào linh lực đạt được, hắn lại làm cho Kim Đan lớn mạnh, tu vi chẳng những không giảm, ngược lại có chút tinh tiến, chân chính đạt tới cảnh giới Giả Anh của Kết Đan hậu kỳ đại viên mãn.
Nếu hoàn toàn khu trừ sợi thiên kiếp nhỏ bé này, theo phân tích của Vương Lâm, chỉ có một phương pháp, là tu vi của hắn phải đạt tới Nguyên Anh kỳ, lúc đó, hắn có thể thi triển thuật thần thông trong ngọc giản mà năm đó Mạnh Đà Tử lưu lại trong túi trữ vật, tên là Tố Truyền Độc, truyền sợi hiên kiếp nhỏ bé vào trong cơ thể người khác, do đó hoàn toàn có thể giải quyết vấn đề này.
Vương Lâm trầm mặc một chút, trong mắt lộ ra vẻ quyết đoán. Hắn nhắm hai mắt lại cảm ứng sự tồn tại của ma đầu Hứa Lập Quốc. Bởi vì khoảng cách quá xa, nên hắn chỉ có thể cảm nhận được vị trí đại khái của đối phương, sau đó hắn nhanh chóng mở hai mắt ra, nháy mắt thân thể chợt động, bay nhanh về phương Tây.
Lúc này, tốc độ Vương Lâm chợt nhanh hơn, dùng thuật thổ độn đã lâu chưa không dùng tới. Tiếp đó, tốc độ lập tức tăng vọt. Thuật thổ độn chỉ có một khuyết điểm, là tiêu hao linh lực quá lớn. Trước kia do nguyên nhân thân thể gặp vấn đề không thể giải quyết, Vương Lâm không tiện sử dụng thuật này.
Tốc độ hắn trực tiếp tăng vọt, thần thức không ngừng cảm giác vị trí của Hứa Lập Quốc. Rốt cục vào ngày thứ bảy, hắn đi tới nơi cách Kỳ Lân thành ba ngàn dặm, trở thành đống hoang tàn. Nơi này chính là ngọn núi ngày đó hắn đã ước định.
Hắn có thể cảm giác được, ma đầu Hứa Lập Quốc đang ở trong này.
Sự thật cũng chính là như vậy. Thời điểm thân thể Vương Lâm xông lên đỉnh ngọn núi, Hứa Lập Quốc lập tức từ trong đình lóe ra, chìm vào trong mi tâm của hắn.
Cùng lúc đó, bóng dáng Khâu Tứ Bình xuất hiện ở trong đình. Lúc này thoạt nhìn hắn có chút chật vật, hơi thở có chút bất ổn.
Thân thể Vương Lâm chợt dừng lại, đi vào đình, ngồi ở trên ghế đá, quan sát đối phương.
Khâu Tứ Bình cười khổ, nói:
- Đạo hữu, Khâu mỗ ước chừng đợi ngươi ở nơi này hơn nửa tháng, nếu Khâu mỗ không tin đạo hữu tuyệt đối cũng là loại người không tuân thủ hứa hẹn thì tại hạ đã sớm ly khai.
Trên mặt Vương Lâm lộ ra vẻ xin lỗi, nói:
- Tu ma hải phát sinh dị biến, làm cho rất nhiều tu sĩ nhân cơ hội chém giết nhau, các môn phái cũng tham dự vào trong đó, lại một lần nữa tranh đoạt thành trì. Do đó, hành trình của tại hạ bị cản trở nên mới khiến đạo hữu đợi lâu.
Khâu Tứ Bình thở dài, cười khổ nói:
- Được rồi, Khâu mỗ đã giết không ít người có ý xấu ở nơi này, cũng coi như là có chút thu hoạch. Đạo hữu, ngươi xem hiện tại chúng ta nên đi đến nơi đó chưa?
Vương Lâm đứng lên, gật đầu nói:
- Như thế cũng tốt, mời đạo hữu dẫn đường.
Ánh mắt Khâu Tứ Bình chợt lóe, mỉm cười nói:
- Đạo hữu, nếu chúng ta đều cùng hiểu nhau, coi nhau như minh hữu, không biết đạo hữu có thể nói ra cao tính đại danh được không?
Vương Lâm liếc mắt nhìn người này một cái, nói:
- Vương Lâm!
Khâu Tứ Bình liền ôm quyền, nói:
- Vương huynh, khoảng cách từ đây đến đó rất xa. Nếu huynh không chê, thì ngồi trên thuyền mây của ta đi!
Hắn vừa nói xong, tay phải vỗ vào túi trữ vật, lập tức một con thuyền to lớn màu trắng, xuất hiện ở trên không trung.
Con thuyền này dài chừng mười trượng, trên thuyền điêu khắc các loại hoa văn linh thú. Trên đầu thuyền lại dựng một pho tượng phi điểu. Pho tượng này trông rất sống động, thoạt nhìn có chút sinh động.
Thân thể Khâu Tứ Bình vừa động, nhẹ bay lơ lững vào trong thuyền, quay đầu lại nhìn về phía Vương Lâm.
Vương Lâm quét thần thức lên chiếc thuyền một cái, sau khi phát hiện không có gì dị thường, chân cất bước, liền đứng ở trên thuyền. Đôi tay Khâu Tứ Bình lần lượt thay đổi, đánh ra một đạo linh bí quyết, ấn ở trên pho tượng phi điểu trên đầu thuyền, lập tức con thuyền run lên, nhanh chóng chạy về phía trước.
Tốc độ con thuyền này chỉ chậm hơn phi kiếm một chút, nhưng không cần dùng linh lực thúc dục, cũng bớt chút phiền hà. Vương Lâm đứng ở trên thuyền, chỉ thấy một quầng sáng mỏng manh, chiếu vào chung quanh thân tàu, ngăn cách cơn mưa màu đen, không ngừng rơi đã duy trì hơn nửa tháng nay.
Trên bầu trời truyền đến từng trận sấm rền, bên trong mưa hỗn loạn, có cảm giác " một tia sét khiến lòng người rung động".
Lúc này Khâu Tứ Bình ở bên cạnh, từ từ nói:
- Vương huynh, con thuyền này như thế nào?
Vương Lâm gật gật đầu, khen:
- Rất tốt!
- Tại hạ chế tác thành con thuyền này. Vương huynh, ngoại trừ Khâu mỗ có chút nghiên cứu cấm chế thì thứ làm ta thích nhất chính là chế khí. Khâu mỗ hao phía thời gian mấy năm mới sưu tập đủ tài liệu, chế tác thành vật đó.
Khâu Tứ Bình cười ha hả, giọng nói có chút cảm khái.
Đúng lúc này, đột nhiên không trung một tiếng sét lớn, một tia sét từ trên trời giáng xuống. Mặc dù cách thung lũng tu ma rất xa, nhưng từ xa nhìn lại, vẫn có thể cảm giác được lực lượng của thiên uy.
Loại tia chớp này hùnh mạnh hơn pháp thuật biến ảo của tu sĩ. Thứ đó hoàn toàn không cùng cấp bậc.
- Khâu mỗ sinh ra trong tu ma hải, đến nay tu luyện đã hơn hai trăm năm, nhưng chỉ có hơn nửa tháng nay, mới lần đầu tiên thấy được bầu trời thật sự.
Khâu Tứ Bình ngẩng đầu nhìn một đám mây kéo đến đen nghịt trên thung lũng tu ma, lẩm bẩm.
Vương Lâm đang muốn nói chuyện, đột nhiên đôi mắt sững lại, nhìn chằm chằm lên không trung ở phía xa, chỉ thấy nơi đó truyền đến từng trận tiếng động ầm vang. Ngay sau đó, một con rùa vô cùng khổng lồ, chậm rãi xuất hiện từ nơi xa.
Có một lão già đang đứng trên con rùa. Lúc này hắn chỉ vào không trung, không ngừng mắng chửi, ngôn ngữ bẩn thỉu. Mặc dù cách thật xa, nhưng từng chữ vẫn luôn truyền tới.
- Lão tử, xxx, thiên kiếp khốn nạn kia, vừa rồi còn chưa nói hết mà, hiện tại nói chuyện với ngươi một chút. Ngươi phạm vào điều thứ ba vạn bảy ngàn tám trăm sáu mươi ba. .
Vương Lâm nhướng mày, ánh mắt hắn nhìn vào con rùa khổng lồ ở dưới chân lão già, khí tức truyền từ trên người nó rất tương tự với hoang thú giao long trong thông đạo của Cổ thần năm xưa.
Chuyện trọng yếu nhất chính là bộ dáng con rùa này gần như cùng một dạng với một sinh vật trong trí nhớ của Cổ thần.
- Huyền Vũ!
Đôi mắt Khâu Tứ Bình trợn to lên, trong con ngươi đó bỗng nhiên co rút một chút, hắn biến sắc, hai tay nhanh chóng biến hóa pháp quyết, đánh ra mấy đạo linh quang, dừng ở trên đầu pho tượng trên đầu thuyền.
Lập tức toàn bộ con thuyền chậm rãi vòng lại chuyển hướng, dự tính nghiêng qua một bên, không muốn chạm mặt với lão già điên kia.
- Huyền Vũ. .
Vương Lâm nhìn chằm chằm con rùa kia một chút, sắc mặt trầm xuống, trong trí nhớ của Cổ thần không có nói về Huyền Vũ, chỉ có một loại sinh vật tên là Đề Thú.
Con thú này ăn linh khí, công kích mạnh nhất của nó đó là tiếng rống. Tu sĩ tầm thường chỉ cần nghe được một tiếng thì linh lực trong cơ thể lập tức tan rã rồi sau đó trở thành thực vật cho con thú này.
Lúc này lão già đang chửi rủa lại lấy ra một chiếc hồ lô dơ bẩn từ trong ngực, sau khi uống một hớp, tiếp tục chửi mắng. Còn về Vương Lâm và Khâu Tứ Bình thì áp chế ngồi trên thuyền thuyền, và cũng không liếc mắt nhìn lão một cái.
Mồ hôi đổ ra trên trán Khâu Tứ Bình, hắn đang khống chế con thuyền thật cẩn thận, chậm rãi vòng ra xa lão già. Sau khi nó trực tiếp bay đi rất xa, lúc này hắn mới nhẹ nhàng thở ra, quay đầu lại nói với Vương Lâm:
- Người này có thể dùng hoang thú Huyền Vũ làm vật cưỡi thì tu vi tất nhiên hơn xa sự tưởng tượng của ta. Lần này xem ra dị biến ở Tu Ma Hải, dẫn ra không ít lão quái vật đang ẩn cư. Cũng may lão không có ý định gây khó xử cho chúng ta, nếu không, lúc này e rằng dữ nhiều lành ít rồi.
Vương Lâm liếc nhìn Khâu Tứ Bình, sắc mặt âm trầm nói:
- Chưa chắc!
Khâu Tứ Bình giật mình, lúc này Vương Lâm chỉ tay phải về phía trước, còn Khâu Tứ Bình lập tức khẽ biến sắc, chỉ thấy ở nơi chỉ của Vương Lâm, không ngờ lại xuất hiện một cảnh tượng mà lúc nãy nhìn thấy.
Một lão già đứng ở trên con rùa, ngẩng đầu chửi ầm lên.
Khâu Tứ Bình trầm mặc một chút, nói ra một câu trong miệng :
- Trận pháp?
Vương Lâm không để ý đến Khâu Tứ Bình, mà là đi lên đầu thuyền, quan sát chung quanh một phen. Lúc nãy hắn đã cảm giác có chút bất hợp lí. Thời khắc con thuyền thay đổi phương hướng, coi như có một chút dao động nhỏ, bốn chân con Đề Thú đẩy ra.
- Không phải trận pháp, đây là cấm chế!
Sau một lát, Vương Lâm nói với giọng diệu bình thản.
Vẻ mặt Khâu Tứ Bình hơi trầm xuống, cau mày nhìn chung quanh, lập tức cười khổ nói:
- Với tu vi của chúng ta, chắc là không dẫn tới chuyện vị tiền bối này cố ý bố trí cấm chế chứ?
Vương Lâm không nói gì, thần thức âm thầm lưu ý chung quanh. Hắn thầm nghĩ : Lão già trên con Đề Thú kia chắc chắn không thể vô duyên vô cớ tiến hành ngăn cản bọn mình, về phương diện này, e rằng sẽ có chút khó khăn.
Có lẽ lão già kia mắng đã mệt mỏi, nên sau khi uống thêm một hớp lớn rượu trong hồ lô, thì mới đặt mông ngồi xuống, đồng thời ánh mắt đảo qua, dừng ở trên con thuyền của Khâu Tứ Bình.
Tay phải của lão già này thoáng vung lên, lập tức con thuyền kia nhanh chóng bay về phía lão, trong nháy mắt liền tiến tới gần hơn mười trượng.