Đôi mắt lão già đầu bạc vốn đục ngầu, bỗng nhiên lóe ra hào quang cực kỳ sáng chói, thân thể với tấm lưng còng đang chậm rãi thẳng lên, trong nháy mắt khí thế toàn thân bỗng dâng lên.
Từng luồng linh lực trong cơ thể của tất cả tu sĩ trong thành trì tại chỗ lão già này lập tức không chịu được sự khống chế, ẩn ước có một loại ảo giác thoát khỏi cơ thể, khiến trong lòng họ vô cùng hoảng sợ.
Loại cảm giác này tới mau mà cũng đi rất mau. Thân thể của lão già đầu bạc bỗng nhiên nhoáng lên, trong phút chốc cả người biến mất.
Lúc này, chỉ thấy trong màn sương đen ở trên không trung của tu ma hải đột nhiên truyền đến một tiếng rít gào, ngay sau đó, một con rùa khổng lồ dài đến mấy ngàn trượng, lộ ra thân thể trong sương mù.
Cái đầu của nó thật lớn, phát ra từng trận uy áp vô biên. Sau khi cúi đầu nhìn thoáng qua liền há mồm hung hăng hút một hơi. Lập tức tất cả linh khí trong phạm vi trăm dặm xung quanh liền giống như trăm sông đổ về một biển, bị nó mạnh mẽ nuốt vào miệng. Sau khi hút đầy một miệng như vậy, lúc này nó mới nhanh chóng từ trong màn sương đen chạy về phía trước.
Một lão già đầu bạc đang đứng ở trên lưng nó. Người này chửi ầm lên :
- Súc sinh, ngươi làm thú cưỡi cho ta một chuyến, không ngờ ngươi lại hút nhiều linh lực như vậy, ngươi cũng không sợ no chết sao? Đúng lúc lão tử muốn nếm thử một chút hương vị của thịt Huyền Vũ đấy?
Cùng lúc này Vương Lâm đang khoanh chân ngồi trong động phủ, hắn không biết vì sao đột nhiên mình có loại cảm giác vô cùng lo sợ, loại cảm giác này được truyền đến từ trên tu ma hải.
Vương Lâm nhướng mày. Hắn phất tay một cái, muốn thu hồi Cấm Phiên, nhưng lập tức phát hiện một luồng lực lượng vô hình bao quanh trên Cấm Phiên này, không ngờ không thể thu hồi.
Cảnh tượng quái dị như thế lập tức khiến Vương Lâm biến sắc, hắn nhanh chóng đứng lên, hai tay liên tục thay đổi pháp quyết, đánh lên trên Cấm Phiên, nhưng mỗi khi đưa pháp quyết vào, nó lập tức bị lực lượng vô hình làm tiêu tan, và cũng không có một pháp quyết nào có thể xuyên thấu vào.
Giờ phúc này, các loại cảm giác lo sợ trong lòng hắn càng ngày càng mãnh liệt, hắn nhướn mày, thần thức chi nhãn lập tức mở ra, bỗng nhiên vẻ mặt hắn không tự chủ được đại biến.
Thông qua thần thức chi nhãn, hắn nhìn thấy rõ một đường tơ đỏ nhỏ bé từ bên trong Cấm Phiên lan ra. Đường tơ đỏ không để ý ngăn cách của động phủ, xuyên thẳng lên trời cao.
Vẻ mặt Vương Lâm âm trầm, thân thể của hắn không chậm trễ xông về phía trước, mở cửa động phủ, thân hình nhanh chóng lóe lên. Khi hắn ổn định thân thể ở bên ngoài động phủ mới ngẩng đầu nhìn lại.
Chỉ thấy đường tơ đỏ tự động bay ra khỏi động phủ, tiến vào trong chỗ trống của màn sương đen trong tu ma hải. Vương Lâm trầm mặc một chút, tay điểm vào mi tâm, lập tức đệ nhị ma đầu đi ra từ trong thức hải.
Sau khi ma đầu kia xuất hiện, không đợi Vương Lâm phân phó, thân thể lập tức lóe lên. Với thần thức chi nhãn của Vương Lâm cũng chủ có thể nhìn ra một luồng tàn ảnh, lấy tốc độ cực nhanh, nhanh chóng hòa vào trong màn sương đen.
Vẻ mặt Vương Lâm âm trầm, chợt nhìn xung quanh. Sự việc này chứng tở pháp bảo hắn luyện thành thuộc hàng thượng phẩm.
Trước đây, sau mỗi lần cổ thần luyện khí thì cũng sẽ gây ra thiên kiếp. Thậm chí có thời điểm, cổ thần phân biệt phẩm chất của pháp bảo luyện chế ra là dựa vào uy lực của thiên kiếp giáng xuống.
Uy lực thiên kiếp càng lớn thì nói lên uy lực pháp bảo càng mạnh. Còn uy lực thiên kiếp càng nhỏ thì uy lực pháp bảo sẽ không đủ.
Đương nhiên, chuyện này chỉ là một loại phương pháp tính toán cực kỳ cẩu thả, trên thực tế có sai lệch rất lớn. Tỷ như nói cái Cấm Phiên hiện tại của Vương Lâm, uy lực phát ra, căn bản là không thể so với thiên kiếp.
Thật ra nguyên nhân thực sự gây ra thiên kiếp, chính là ở trên Mặc Gian Thạch. Mặc Gian Thạch này ẩn ở bên trong cơ thể của cổ thần trong một thời gian quá lâu, trên đó tự nhiên nhiễm lấy một ít khí tức của cổ thần, cho nên, lúc này mới gây ra thiên kiếp - thứ chưa từng xuất hiện trong vô số năm ở Tu Chân Giới, lại một lần nữa giáng lâm.
Cũng bởi thế, thiên kiếp đã không xuất hiện vô số năm, lực lượng tích tụ dĩ nhiên đạt tới một loại trình độ khủng bố. Cho nên lúc này đây chẳng qua là thiên kiếp của một pháp bảo bùng nổ, mà uy lực của nó thì khó thể tưởng tượng.
Tất cả tin tức này thoáng hiện qua trong đầu Vương Lâm. Hắn dĩ nhiên cũng hiểu được, vật gây ra thiên kiếp, chính là Cấm Phiên kia!
Hắn không nhiều lời, nhanh chóng lao về phía động phủ, nhìn Cấm Phiên lóe ra ánh sáng quỷ dị, vẫn đang lơ lững ở trên không trung, hai tay không ngừng xuất ra từng cái cấm chế, ý muốn thu lại vật này.
Theo tin tức Vương Lâm vừa mới có được từ trong ký ức của cổ thần, nếu Cấm Phiên thật sự bị thiên kiếp đánh trúng thì pháp bảo này chắc chắn vỡ tan.
Pháp bảo khổ sở vất vả luyện chế, Vương Lâm quyết không cho phép nó bị thiên kiếp hủy diệt. Thần thức chi nhãn của hắn lóe ra tia sáng kỳ lạ, hai tay không ngừng xuất ra các loại cấm chế, muốn thu vật ấy về.
Lực lượng vô hình bên ngoài Cấm Phiên này dần dần có một chút lơi lỏng, nhưng chẳng qua vẫn không kém đi bao nhiêu. Lúc này, ở trên bầu trời truyền đến những tiếng ầm ầm. Chỉ thấy màn sương đen nhanh chóng tiêu tan, tiếp đó lui về, trong nháy mắt lần đầu tiên toàn bộ tu ma hải không có nước biển, không có sương mù, trong đó lộ ra một khoảng không vô cùng khổng lồ, nhìn không thấy giới hạn.
Cột mây đỏ không còn bất kì thứ gì ngăn trở, từ trên trời giáng xuống. Lúc này đây, tốc độ của nó dĩ nhiên đạt đến cực hạn, mục tiêu của nó, chính là Kỳ Lân thành. Tu sĩ bên trong thành đều lộ vẻ hoảng sợ. Bọn họ dùng toàn lực điên cuồng chạy trốn.
Đám mây đỏ rơi thẳng xuống.
Trong nháy mắt khi nó đánh trúng Kỳ Lân thú thành, thân thể Kỳ Lân kia liền tan nát. Đầu tiên lân phiến toàn thân bị lực lượng hủy diệt này bóc ra.
Vương Lâm ở trong động phủ cảm thấy một cỗ lực lượng thật mạnh từ bốn phía đột nhiên truyền tới, dường như chỉ trong chớp mắt. Hắn phun một ngụm máu tươi, âm thầm than một tiếng, quyết định buông tay.
Nhưng đúng lúc này, ngoại lực vô hình xung quanh Cấm Phiên không hiểu sao đột nhiên biến mất. Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, không chút do dự, nắm lấy Cấm Phiên.
Sau đó thân hình hắn bay vọt ra, trong một khắc Kỳ Lân thú tan nát thoát ra ngoài. Chẳng qua trong nháy mắt khi hắn lao ra, một tia nhỏ như sợi tơ do mây đỏ hóa thành đột nhiên từ trong cơ thể Kỳ Lân thú lao ra, tốc độ cực nhanh phóng về Cấm Phiên Vương Lâm đang cầm trong tay.
Sợi tơ kia quá nhanh. Nếu Vương Lâm cho Cấm Phiên vào túi trữ vật cùng không kịp, lại còn khiến túi trữ vật tan tành. Trong nháy mắt này, Vương Lâm cắn răng một cái, tay phải đảo một cái. Trong khoảnh khắc khi sợi tơ kia phóng tới, Cấm Phiên đang cầm trong tay phải liền đảo sang bên tay trái. Một pháp khí hắn chưa khống chế được hiện ra ở tay phải của hắn.