Thần sắc Vương Lâm vẫn bình tĩnh như thường, nhưng trong lòng lại thoáng dao động. Cái gọi là Quy tức, trên thực tế là khi một người đang tu luyện bị ngoại ma (1) quấy nhiễu, khiến bên trong Nguyên Anh rối loạn, khiến cho Nguyên Anh không thể rời khỏi thân thể, mà thân thể gần như đang ở một loại cảnh giới mơ ngủ.
(1): ngoại ma là chỉ những sự kiện bên ngoài làm ảnh hưởng tới tâm trí.
Đây là Quy tức!
Phương pháp duy nhất để giải quyết vấn đề này, chính là đưa tu sĩ đến một chỗ ngăn cách linh lực, khiến cho họ xua đuổi được ngoại ma. Muốn tỉnh lại, thì phải có người ngoài trợ giúp, mà người đó phải có tu vi cao hơn tu sĩ quy tức, thậm chí cần phải cao hơn một cảnh giới, nếu không thì cũng vẫn không có chút tác dụng nào.
Nếu như trong một thời gian dài tu sĩ quy tức không thể tự mình thức tỉnh, thì Nguyên Anh sẽ bị ngoại ma thẩm thấu vào, và lập tức tan thành mây khói, thân thể cũng theo đó bị rữa nát.
Nhưng nói chung, phần lớn tu sĩ quy tức có thể thức tỉnh, chẳng qua là tu vi của họ sẽ bị hạ thấp thôi, nhưng chung quy vẫn còn tốt hơn là mất đi tính mạng.
Ở Tu Chân Giới, quy tức này cũng là bất thường, ít nhất cho tới bây giờ Vương Lâm vẫn còn chưa nghe nói tới, còn có tu sĩ bị vây trong trạng thái quy tức.
Sau khi Khâu Tứ Bình nói xong, lập tức nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, muốn nhìn ra một chút manh mối từ biểu tình của hắn. Nhưng đáng tiếc, thần thái của Vương Lâm không có biến hóa gì, từ đầu đến cuối đều bình tĩnh tự nhiên.
Vương Lâm trầm ngâm một chút, trong mắt lướt qua ánh sáng đỏ, liếc nhìn Khâu Tứ Bình, chậm rãi nói:
- Ngươi làm sao biết được vẫn còn tu sĩ quy tức?
Trong lòng Khâu Tứ Bình nhẹ nhàng thở ra, Vương Lâm chỉ cần hỏi, như vậy chứng tở lời ước ba câu lúc trước dĩ nhiên giải trừ. Khâu Tứ Bình cũng không chút nghi ngờ, nếu như ba câu vừa rồi của mình không có đánh động đối phương, thì người này tất nhiên sẽ không chút do dự ra tay giết chết mình.
Cùng là Kết Đan hậu kỳ, nhưng chênh lệch thì quá lớn. Khâu Tứ Bình cười khổ trong lòng, ẩn chứa vẻ không cam. Theo nhận xét của hắn thì trên người đối phương tất nhiên là có pháp bảo lợi hại cực kì. Nếu không hắn không thể nào có lực công kích như vậy, khiến cho hắn ngay cả sức phản kháng cũng không có.
Lúc này hắn nghe được câu hỏi của Vương Lâm, liền vội vàng nói:
- Đạo hữu, nói đến chuyện này thì dài, không bằng chúng ta hãy ngồi xuống, chờ Khâu mỗ chậm rãi kể tỉ mỉ cho ngươi, như thế nào?
Vương Lâm nhìn hắn một cái, thoáng gật đầu.
Khâu Tứ Bình lập tức bay về phía trước, dưới chân hắn xuất hiện một ít màn sương đen, đưa hắn đi tới đình các ở đỉnh ngọn núi.
Chờ sau khi Khâu Tứ Bình đi trước , thân thể Vương Lâm bay về phía trước, nhẹ nhàng lơ lững rơi ở tiểu đình trên ngọn núi, vung tay áo lên, một luồng gió nhẹ thổi bay một ít bụi trên ghế đá, vén vạt áo lên, rồi ngồi lêntrên.
Tuy hắn đến sau, nhưng cũng tới đình này cùng một lúc với Khâu Tứ Bình. Mặc dù thần thái Khâu Tứ Bình như thường nhưng trong lòng hắn lại chấn động. Con ngươi của hắn hơi co rút lại, nhưng rất nhanh chóng khôi phục lại bình thường.
Hắn biết điều này tất nhiên là đối phương đang cảnh cáo mình. Ánh mắt đó khiến hắn hiểu được, dù có dở thủ đoạn chạy trốn chắc chắn cũng không thể thoát khỏi truy kích.
Trên thực tế dụng ý của Vương Lâm đích xác là như thế. Trong lòng hắn có chút lưu ý với chuyện của Khâu Tứ Bình. Thật ra hiện tại chỉ có những chuyện liên quan đến Kết Anh, mới có thể hấp dẫn lực chú ý của hắn.
Dù sao, tu vi hiện tại của Vương Lâm hiển nhiên đã đạt tới Kết Đan hậu kỳ nên chuyện Kết Anh là chuyện cần phải nghĩ tới đầu tiên.
Một khi hắn có thể Kết Anh thành công, thì chuyện chờ hắn, là làm sao đánh về Triệu quốc, làm cho trời đất u ám, máu chảy thành sông, khiến cho bầu trời Triệu quốc biến thành màu đỏ, khiến cho mặt đất của Triệu quốc biến thành màu máu, khiến cho tất cả người tu chân của Triệu quốc vĩnh viễn cũng không thể quên ngày đó, khiến cho toàn bộ kẻ thù của hắn ở Triệu quốc, phải dùng máu tươi của mình để cúng bái tổ tiên họ Vương!
Hắn muốn cho toàn bộ Đằng gia, từ người già cho tới con cháu, thậm chí phàm là người liên quan, toàn bộ . Kể cả chó gà cũng không tha!
Hắn muốn cho lão già họ Mặc chết cũng không có chỗ chôn, khiến toàn bộ con cháu kêu gào chết thảm trong mấy tháng.
Hắn muốn cho tất cả những người âm thầm trợ giúp Đằng gia, đều bị trừng phạt. Toàn bộ bọn họ đều phải trả cái giá mà bọn họ không thể chịu đựng nổi cho chuyện này!
Trọng yếu hơn, là hắn muốn đem Đằng Hóa Nguyên, rút hồn, lột da, lốc xương, bức gân, xẻ thịt! Tóm lại dùng tất cả phương pháp mà hắn có thể nghĩ đến, để hoàn lại khổ hận hơn bốn trăm năm!
Tay phải Khâu Tứ Bình lật một cái, trong tay có thêm một bầu rượu và hai cái chén, sau khi tự mình rót ra hai chén, cầm lấy chén, nhấp một ngụm, cười nói:
- Đạo hữu, đây là rượu ngon ở tu ma bắc hải, lấy Tàn Vân quả sản xuất ra, uống một ngụm, dư vị vô cùng, đạo hữu nếu không ngại hãy nhấm nháp một chút.
Vương Lâm vẫn chưa thúc giục đối phương hồi đáp vấn đề, mà liếc mắt nhìn chén rượu kia một cái, theo đó cầm lên quan sát cẩn thận, giống như trong này có vật thần kì thú vị gì đó.
Rượu trong chén có màu xanh biếc, thoạt nhìn cũng trong suốt long lanh, rất xinh đẹp.
Khâu Tứ Bình nhấp hồi lâu, lại phát hiện Vương Lâm giống như không có hứng thú gì với chuyện này, vì thế cười khổ, buông chén xuống, chậm rãi nói:
- Đạo hữu, nếu như người khác tới hỏi, Khâu mỗ tất nhiên sẽ không nói, nhưng đạo hữu thì bất đồng, ngươi và ta đều là Kết Đan hậu kỳ, e rằng khát vọng lớn nhất trong cuộc đời này, chính là có thể Kết Anh, trở thành tu sĩ Nguyên Anh kì ở tuốt trên cao.
- Về phần nguyên anh quy tức Khâu mỗ kể lúc trước, trên thực tế một trong những người đó là sư phụ của tại hạ!
Nói xong, đôi mắt Khâu Tứ Bình nhìn chằm chằm về phía Vương Lâm.
Vương Lâm lại nhìn vào chén một hồi, lúc này mới buông, bình thản nói:
- Giết sư phụ sao, không có gì đáng ngại, lúc trước tại hạ cũng đã từng trải qua.
Khâu Tứ Bình cười ha hả, nói:
- Không dám dối gạt đạo hữu, năm đó sư phụ thu Khâu mỗ làm đồ đệ, không phải là vì mục đích tốt đẹp gì. Hắn và Đại sư huynh của ta đều là tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Năm đó lúc hai người đang bế quan, bị ta âm thầm động tay động chân, hiện tại tính ra, đã ba mươi năm là quy tức, theo tính toán của ta, hai người bọn họ dĩ nhiên bị ngoại ma quấy rối nên sắp tiêu tán. Lúc này chính là lúc ta cướp lấy Nguyên Anh này, đến lúc đó Nguyên Anh của hai người bọn họ, huynh đệ chúng ta một người một cái. Sau khi ăn vào rồi Kết Anh, tất nhiên tỷ lệ thành công có thể gia tăng rất lớn.
Đôi mày Vương Lâm thoáng nhíu lại, trầm ngâm một chút, rồi nhìn Khâu Tứ Bình, chậm rãi nói:
- Không biết chuyện này có liên quan thế nào tới thượng cổ cấm chế?
Khâu Tứ Bình nghe vậy cười khổ, cầm lấy chén rượu một hơi uống cạn, lúc này mới giận dữ nói:
- Trên thực tế chỗ bế quan của sư phụ ta là một động phủ cổ xưa. Năm đó sau khi lão vô tình tìm thấy, liền thu làm của riêng.