Một lúc lâu sau, Vương Lâm thở dài một hơi. Hắn mặc dù có được truyền thừa ký ức của cổ thần nhưng đó chỉ là một bộ phận của truyền thừa mà thôi. Một bộ phận khác chính là truyền thừa lực lượng.
Chủ nhân huyết hải tất nhiên sẽ không cam tâm. Một khi hắn nghĩ ra phương pháp rời khỏi cơ thể của cổ thần thì nhất định người đầu tiên hắn muốn tìm chính là Vương Lâm - Kẻ đã có được truyền thừa ký ức.
Mà mất đi mọi ưu thế của truyền thừa ký ức khi còn ở trong cơ thể của cổ thần, một khi chạm trán với hồng phát nam tử kia, Vương Lâm cơ hồ không có chút cơ hội để bảo vệ tính mạng.
Chuyện này giống như một tòa núi lớn đè trong lòng hắn.
Chẳng qua Vương Lâm tính toán, hồng phát nam tử nếu muốn rời khỏi được thân thể của cổ thần cũng chẳng phải là chuyện dễ dàng. Do vậy trong thời gian ngắn hắn cũng sẽ không có nguy hiểm gì từ chủ nhân huyết hải.
Cho dù là vậy thì cũng phải chuẩn bị một chút, cần phải nhanh chóng thực hiện kế hoạch của Vương Lâm. Chờ sau khi ở Kỳ Lân thành chỉnh đốn lại, hắn sẽ bắt Vân Phi dẫn hắn đi tìm cổ truyền tống trận trong tu ma hải.
Cực phẩm linh thạch trong túi hắn sơ sơ cũng có hơn hai mươi khối, đủ để hắn mở truyền tống trận đi tới bất cứ địa phương nào.
Chỉ là trước đó hắn còn phải cẩn thận nghiên cứu cổ truyền tống trận. Nếu gặp phải những trận pháp mà hắn không biết thì cho dù có gặp được hắn cũng không thể mạo hiểm khởi động.
Kỳ thật đây cũng là một trong những nguyên nhân hắn tới Kỳ Lân thành.
Ngoài ra, tu vi hắn đã đạt tới Kết Đan hậu kỳ, tới Kết Anh chỉ còn khoảng cách nhỏ như sợi tóc. Vậy mà hắn dù cố gắng tới đâu cũng vẫn kém một chút.
Vương Lâm không biết người khác kết anh có khó khăn như vậy hay không nhưng đối với hắn mà nói, kết anh so với tưởng tượng còn khó khăn gấp mấy lần. Dù là tủy dịch của giao long hay là đan dược giúp gia tăng tỷ lệ kết anh hắn đều đã ăn hết nhưng cuối cùng vẫn không thể kết anh.
Thậm chí một chút dấu hiệu cũng chưa từng xuất hiện.
Vương Lâm cũng từng tự phân tích, chuyện này có liên hệ chút nào với Cực Cảnh thần thức hay không. Nhưng năm đó trong thời khắc cực cảnh tiến vào thần thức, trong đầu Vương Lâm lại như có một tia minh ngộ. Chỉ biết là ở trạng thái kỳ dị đó, hắn biết rằng sau khi kết anh, đối với tu si có tu vi ngang mình, tu sĩ có Cực Cảnh thần thức hoàn toàn chiếm thế thượng phong.
Thực ra hắn cũng chưa hề hiểu rõ Cực Cảnh thần thức. Do vậy một trong những nhiệm vụ lần này ở Kỳ Lân thành chính là tìm kiếm điển tịch liên quan tới Cực Cảnh thần thức.
Ánh mắt Vương Lâm chớp động. Hắn trầm mặc một lúc lâu, sau đó tay phải lấy ra mấy cai túi trữ vật. Mấy cái túi này trừ cái lấy được trong động huyệt ở Chiến Thần điện ra, đều là do thu hoạch của hắn ở chỗ của cổ thần.
Đầu tiên là túi trữ vật của Cổ Đế. Vương Lâm dùng thần thức xem xét, nhất thời một cỗ lực lượng nhu hòa xuất hiện, ngăn cản thần thức của hắn tiến vào.
Ánh mắt Vương Lâm sững lại, hắn trầm ngâm một chút. Cổ Đế rõ ràng là vẫn chưa chết.
Trong lòng hắn cười lạnh, ném vào cùng một chỗ với cái túi trữ vật lấy được trong Chiến Thần điện kia. Sau đó ánh mắt hắn nhìn vào những túi trữ vật còn lại.
Trong số đó khiến hắn không yên tâm nhất chính là cái túi chứa bổn mạng pháp khí của mười người bọn Đóa Mục. Tay phải hắn vung lên, những vật trong túi đó liền bay ra một lượt.
Mười kiện pháp khí lơ lủng trước người hắn. Trong số đó ngoại trừ thanh loan đao màu đen vẫn lóe lên từng trận huỳnh quang, chín kiện pháp khí còn lại đều ảm đạm.
Thần thức Vương Lâm vừa động, bao vây lấy chín kiện pháp bảo, sắc mặt lập tức trầm xuống. Chín kiện pháp bảo này dù chủ nhân đã chết, ánh sáng bổn mạng ảm đạm nhưng bên trong vẫn ẩn chứa một luồng thần thức khác, ngăn cản Vương Lâm chiếm lấy.
Ánh mắt hắn lóe sáng, trầm ngâm một chút, đột nhiên nghĩ tới lúc lão giả giao pháp khí cho hắn từng hạ phong ấn lên từng kiện pháp bảo.
Vương Lâm nhíu mày. Thần thức hắn lại hiện lên, bao vây chín kiện pháp khí này, cẩn thận quan sát. Mỗi một pháp khí hắn đều dùng thời gian rất lâu, xem xét thận kĩ thần thức ba động kia.
Một lúc lâu sau, Vương Lâm nhìn chăm chú một cái cổ kính bằng đồng cổ, ánh mắt đột nhiên sáng ngời. Hắn quan sát chín kiện pháp khí, ngoại trừ cổ kính này ra, những thần thức khác với tu vi Kết Đan kỳ của hắn không thể hóa giải được.
Mặt kính này là do khi chủ nhân của nó chết đi, trong nháy mắt kéo theo một tia thần thức trên đây, cuối cùng là ảnh hưởng xấu tới thần thức do lão giả lưu lại.
Do đó việc hóa giải thần thức trên pháp bảo này cũng không phải không có khả năng. Vương Lâm trầm mặc trong chốc lát, đột nhiên thu hồi lại những pháp bảo kia, chỉ lưu lại cổ kính lơ lửng trước người, thử mạnh mẽ chiếm đoạt.