Mặc dù nhìn từ bên ngoài, thân thể hắn không có gì khác thường, nhưng bên trong cơ thể hắn có sự biến hoá khó có thể tưởng tượng được. Đến bây giờ, hắn đã dung hợp được bảy mươi băng tinh, và lẽ dĩ nhiên, lúc này, thân thể hắn đã có lực phòng ngự rất mạnh.
Ánh mắt Vương Lâm chớp động, trầm ngâm nhìn bàn tay một chút, suy đoán liệu hiện tại thân thể hắn có thể chống cự được một kích toàn lực của một tên Kết Đan kì hay chưa?! Trầm ngâm một lát, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, gật gật đầu.
Thời gian trôi qua. Ngày hôm nay, tại nơi truyền thừa ký ức Cổ Thần, đã không còn băng tinh tồn tại. Chính giữa nơi đây chỉ còn tồn tại một cái kén lớn màu lam đậm.
Cái kén lớn này không như bình thường, mặt trên của nó có rất nhiều hoa văn tinh mịn lộ ra. Nếu nhìn kĩ, có thể nhận thấy những hoa văn này hoàn toàn giống với những dấu vết trên thân thể của Cổ Thần Đồ Ti Kén lớn này đã tồn tại vô số năm tháng nhưng vẫn không có dấu hiệu người bên trong phá kén mà ra. Mọi thứ xung quanh dường như bị một cỗ lực lượng thần bí nào làm cho yên tĩnh, không thay đổi gì qua chừng ấy thời gian.
Thân thể Vương Lâm nằm gọn trong cái kén lớn này, hai mắt nhắm chặt. Tim hắn đã ngừng đập từ lâu. Toàn thân giống như lâm vào trạng thái gần như tử vong.
Thần thức hắn lúc này rơi vào trạng thái hỗn loạn. Đến bây giờ hắn mới dung hợp được băng tinh cuối cùng, tốn thời gian hơn rất nhiều so với tổng thời gian dung hợp chín mươi ba băng tinh trước đó.
Thần trí hắn đắm chìm vào ký ức của Cổ Thần. Hắn thấy được đời sống của Cổ Thần Đồ Ti ngay từ lúc vừa sinh ra cho đến khi quyết định nghịch tu Mặc lưu hóa thần thuật. Hắn cảm giác giống như chính bản thân hắn đã trải qua những chuyện đó. Cuối cùng hắn có cảm giác mình chính là Cổ Thần.
Loại cảm giác rối loạn này trước đó vẫn cố gắng tránh né nhưng tại thời khắc cuối cùng, cũng không khống chế được, bùng nổ ra.
Cứ như thế, Vương Lâm vẫn rơi vào trạng thái hôn mê. Không rõ bao lâu sau, kén lớn nơi truyền thừa Cổ Thần bỗng nhiên phát ra một tiếng "rắc".
Ngay sau đó, tiếng " rắc rắc" từ trong kén lớn không ngừng truyền ra. Một vết rách rất nhỏ xuất hiện từ những đồ văn trên thân kén, rồi lan nhanh ra toàn thân kén. Một tiếng "bang" vang lên, cả cái kén bắt đầu vỡ ra, sụp xuống.