Vì vậy hắn mở khe không gian một lần nữa, đầu tiên lấy một tiểu thú biến ảo thân ảnh ra dò xét. Sau đó hắn lập tức phát hiện ra, ngoại trừ lão giả luôn muốn đối phó với hắn, còn có nam tử có đôi mắt lục lăng kia tập kích hắn.
Hắn tận mắt thấy nam tử có đôi mắt lục lăng này là do cơ thể sinh vật vạn trượng hóa thành. Thứ tồn tại có thể so với hồng phát nam tử, Vương Lâm hiển nhiên không dám lao ra.
Hắn cẩn thận tính toán, lập tức quyết đoán một lần nữa xuất ra bốn cơn lốc. Hơn nữa trong đó lưu lại một tia thần thức. Làm xong hết thảy mọi việc, thân thể hắn lại ẩn vào trong khe không gian.
Đối với biến cố sau đó của Thác Sâm và đám người kia, hắn đều thông qua thần thức ở trong cơn lốc quan sát. Nhất là thần thông quỷ dị của Thác Sâm, càng khiến Vương Lâm cảm thấy quyết định của mình hoàn toàn chính xác. Nếu theo lời lão giả kia tiến hành phong ấn, sợ rằng mình còn chưa kịp phong ấn thì đã bị Thác Sâm giết chết, kết cục thê thảm chẳng khác gì sáu người kia.
Nhưng Thác Sâm sau đó lại ngưng kết thành mấy phân thân, một người trong đó lại hướng về phía mình. Vương Lâm lập tức quyết đoán ra tay trước đối phương, đầu tiên phá tan cơn lốc, sau đó cho vô số tiểu thú thần thức chạy tứ tán. Nhờ đó thần thức hắn phân ra, giấu trên người tiểu thú, khả năng bị phát hiện sẽ nhỏ đi rất nhiều.
Chẳng qua Vương Lâm không cuồng vọng tới mức tự nhận là tuyệt đối sẽ không bị đối phương phát hiện. Hắn thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng, nếu đối phương phát hiện thần thức của mình vậy thì sẽ cắt đứt toàn bộ khối thần thức này.
Dù sao thì tác dụng lớn nhất của đám thần thức này chính là để dò xét. Hắn khống chế thần thức gắn trên thân tiểu thú, đánh vào lân phiến trên thân thể sinh vật vạn trượng. Trong đó có một tia thần thức xảo diệu đụng vào lân phiến kia. Ngay trong nháy mắt đụng vào nó, hắn cảm nhận được rõ ràng có gì đó ở bên trong đang kêu gọi mãnh liệt.
Dưới sự kêu gọi này, bộ phận truyền thừa ký ức trong thần thức của hắn bắt đầu rung động kịch liệt, dường như muốn thoát thể vậy.
Nhưng cùng lúc đó, bên trong truyền thừa ký ức bỗng xuất hiện một đoạn ký ức. Khi hiểu hết đoạn ký ức này, đáy lòng Vương Lâm không khỏi trầm xuống.
Nhưng rất nhanh sau đó, hắn liền quyết đoán cho tiểu thú tự bạo, đến lúc này cũng không thấy phân thân kia có hành động gì. Vương Lâm thoáng nghi ngờ, nhớ lại mọi chuyện trước sau, cuối cùng hiểu ra dụng ý của đối phương. Hắn trong lòng cười lạnh, tương kế tựu kế, thừa dịp đối phương không ra tay liền mở một khe không gian, thần thức lý thể, nhanh như chớp phóng ra.
Vương Lâm tính toán không sai. Tu vi của hắn và Thác Sâm chênh lệch quá lớn. Dù chỉ là một phân thân nhưng Vương Lâm cũng chẳng thể giấu diếm hắn. Trong lòng phân thân kia hiện lên một tia châm chọc. Hắn trước đó đã phát hiện tia thần thức của Vương Lâm trong cơn lốc. Nếu không hắn đã không sử dụng thần thông thương tổn cực lớn tới thân thể kia.
Kỳ thực từ khi Thác Sâm tiến vào trong thần thức tử hải này một khắc hắn đã thấy có vấn đề. Hắn tuy không thể liên hệ với ức chi thần thức nhưng nói gì thì cũng là một tia ma niệm tách ra từ Đồ Ti, đối với thức hải này cực kỳ quen thuộc.
Theo hắn nhận thấy, có chuyện cổ quái. Nhưng cổ quái ở chỗ nào thì hắn không nói rõ được. Đây thuần túy chỉ là cảm giác mà thôi.
Mặc dù sinh vật vạn trượng xuất hiện, mười thủ hạ trở mặt nhưng hắn cũng không thèm để ý. Hắn một mực suy nghĩ xem, rốt cục nơi này có gì cổ quái. Cho tới khi Vương Lâm từ trong khe hở phóng ra, đại não của Thác Sâm như có một tia chớp lóe lên, lập tức liền hiểu ra.
Vì thế lúc này hắn mới thi triển thần thông độn xuất, hơn nữa không trực tiếp ra tay tiêu diệt thần thức của Vương Lâm mà lẳng lặng chờ đợi. Hắn muốn đợi xem rốt cục thôn hồn này đã phát hiện ra điều gì.
Thân thể Vương Lâm lóe lên liền đứng trên người sinh vật vạn trượng. Thân thể hắn hư ảo mơ hồ, nhìn phân thân của Thác Sâm, lộ ra một tia cười lạnh.
Phân thân của Thác Sâm nhìn chằm chằm vào miếng lân phiến dưới chân Vương Lâm. Miệng hắn nhếch lên. Hắn tin chắc, chỗ cổ quái chính là trong tấm lân phiến này. Tuy không thể đoán chắc là có phải chỉ có chỗ này không nhưng hắn tin rằng chỉ cần tất cả phân thân mình hợp nhất là có thể dò ra.
Lúc này trong mắt hắn, Vương Lâm đã mất đi giá trị lợi dụng. Vì thế hai tay hắn liền biến đổi, ngón cái ngón trỏ đụng nhau, hình thành một đồ án lục lăng, trong miệng nói khẽ:
- Diệt!
Nụ cười trên khóe miệng Vương Lâm càng lạnh lùng. Thần thức của hắn lúc trước vừa đụng tới tấm lân phiến đã hiện lên đoạn ký ức, chỉ ra rằng nơi chứa truyền thừa ký ức, bất kì thân thể ai cũng không thể tiến vào, chỉ có thần thức là có thể.
Sau khi hiểu được đoạn ký ức này, Vương Lâm mới quyết đoán cho thần thức ly thể. Trong lòng hắn có một ý niệm lớn mật. Nếu như mọi việc đều như dự định, như vậy hắn có thể là người thứ nhất đi vào nơi chứa truyền thừa ký ức chân chính.
Nếu thực sự như thế, sẽ lấy được truyền thừa ký ức đầy đủ. Nghĩ tới đây tim Vương Lâm không khỏi đập thình thịch.
Đối với công kích của phân thân Thác Sâm, Vương Lâm không hề né tránh. Thân thể thần thức của hắn giống như mây mù cuồn cuộn, nhanh chóng tản ra bốn phía. Ở bên trọng bỗng hiện lên ba chữ mày vàng chói lọi. Ba chữ này chính là Cổ thần quyết!
Sắc mặt phân thân của Thác Sâm biến đổi chưa từng thấy. Dưới tâm thần cảm ứng, các phân thân khác đang giao chiến cũng đều tái mét.
Phân thân nọ ngơ ngác nhìn ba chữ to kia, thân thể đột nhiên nhoáng lên. Cùng lúc đó chín cái phân thân khác cũng dùng tốc độ cực nhanh nhất tề phóng về phía Vương Lâm!
Chỉ trong nháy mắt, nam tử có đôi mắt lục lăng kia hai mắt hiện hàn mang, quyết đoán theo sao phân thân kia cùng bay tới, trong miệng cuồng tiếu:
- Thác Sâm, người nào cũng có thể nhận được truyền thừa ký ức của chủ nhân, chỉ có ngươi không thể! Tiểu tử kia, xem vào vận khí của ngươi vậy!
Câu nói cuối cùng hiển nhiên là hắn nói với Vương Lâm. Vừa nói hắn vừa thầm quyết định. Quyết định này cần hắn phải trả một giá đắt.
Tay phải hắn bỗng điểm lên mi tâm, vội vã nói:
- Lấy phân thân hiến tế. Ức chi truyền thừa. Chuyển!
Phân thân của hắn lập tức run lên. Ngay cả thanh mâu hư ảo trong tay hắn cũng biến thành từng đạo tinh mang, tiêu tán trong tử hải.
Gần Vương Lâm nhất hiện giờ là Thác Sâm. Ngay khi hắn nhắm về phía Vương Lâm, thần thức Vương Lâm đang khuếch tán liền co rút lại, giống như bị một lực hút cường đại trong chớp mắt biến mất ở lân phiến.
Ngay sau đó, theo câu "chuyển" của nam tử có đôi mắt lục lăng, lân phiến kia liền vỡ tan, biến mất.
Phân thân Thác Sâm quay đầu lại hướng về nam tử có đôi mắt lục lăng kia gầm lên, mười phân thân trong nháy mắt hợp nhất, một lần nữa hóa thành bổn tôn của Thác Sâm. Tay trái hắn cầm Tàn Nguyệt loan đao, mái tóc đỏ tung bay, đôi mắt tràn ngập phẫn nộ.
- Nếu sau một ngàn năm, tiểu gia hỏa kia không thành công dung hợp ức chi truyền thằ, như vậy thì Thác Sâm người có lẽ còn có cơ hội!
Nam tử có đôi mắt lục lăng cười ha hả.