Cơn lốc bị đánh tan.
Thần thức trong cơ thể Vương Lâm đang thúc dục truyền thừa ký ức. Nhưng ngay sau đó, đáy lòng hắn trầm xuống. Truyền thừa ký ức không có bất kỳ phản ứng gì, mặc cho hắn trong lòng muốn rời đi như thế này đi nữa cũng chẳng có biến hóa gì xảy ra.
Ánh mắt Vương Lâm âm trầm. Hắn trước đây đã có hoài nghi, hiện giờ truyền thừa ký ức không có hiệu quả, hắn trong lòng đã rõ, nơi này không phải là thức hải!
Như vậy thì mọi cố gắng từ trước tới nay để tới được đây đều trở thành vô nghĩa. Hàn quang thoáng hiện lên trong mắt Vương Lâm, nhưng rất nhanh ánh mắt hắn liền khôi phục bình thường. Vương Lâm biết rõ hết thảy mọi chuyện đều không tầm thường. Trong bộ phận truyền thừa ký ức nọ ghi lại, năm đó thần thức của Đồ Ti phân thành hai, hóa thành huyết hải và tử hải. Đây là chuyện thiên chân vạn xác.
Mà nơi này hiển nhiên là thần thức tử hải, nhưng tại sao truyền thừa ký ức ở đây lại mất đi hiệu lực.
Ánh mắt Vương Lâm sáng lên, nhìn quanh một lúc lâu. Đột nhiên ánh mắt hắn chăm chú nhìn vào một khối lân phiến trên lưng sinh vật dài vạn trượng kia, đáy lòng hiện lên một tia nghi hoặc.
Hắn vừa suy nghĩ, nhìn kỹ lại khối lân phiến đó, nhớ ký vị trí. Vừa rồi khi Vương Lâm thúc dục truyền thừa ký ức, hắn có thể cảm nhận được một tia kêu gọi yếu ớt từ trên lân phiến đó.
Sự kêu gọi này tuy yếu ớt nhưng vẫn làm rung chuyển truyền thừa ký ức của hắn. Do vậy Vương Lâm tin chắc trong tấm lân phiến đó có Càn Khôn khác!
Ánh mắt hắn thay đổi, tay phải khẽ giơ lên, ngón trỏ búng nhẹ. Một khe hở cực nhỏ hiện lên, lóe lên rồi biến mất. Động tác nhỏ của Vương Lâm cực kỳ bí mật, hơn nữa cái khe nhỏ kia xuất hiện và biến mất trong nháy mắt, cho nên cũng chẳng ai chú ý.
Trong lòng Vương Lâm hơi yên tâm. Cái khe hở này xuất hiện, chứng tỏ nơi đây hắn có thể sử dụng phương pháp di động đặc thù của truyền thừa ký ức.
Thần thức của hắn liếc qua túi trữ vật, trong lòng thầm cười lạnh. Trong túi trữ vật của hắn có nhiều thứ như vậy, trong đó khiến hắn lo lắng chính là bổn mạng pháp khí và khu thú quyển của mười người kia. Còn hai mươi khối cực phẩm linh thạch kia trong lòng Vương Lâm chẳng hề để ý đến.
Hắn không tin là mười lão cáo già này lại có thể dễ dàng đem mấy thứ này giao cho hắn như vậy. Chẳng qua chỉ là muốn tung hỏa mù mà thôi.
Đã có kinh nghiệm sau nhiều lần tiến vào khe không gian, Vương Lâm sớm đã phát hiện khi dùng phương pháp của truyền thừa ký ức mở ra khe không gian cũng không phải là sau khi tiến vào lập tức đi ra mà là ở trong một khoảng không trung gian trong thời gian ngắn. Trong đó khí tức hỗn loạn, có thể ngăn cản hết thảy mọi thần thức.