Thủ đoạn hồng phát nam tử khống chế những người này đơn giản chính là dung hợp phân thức, lưu lại lạc ấn. Thiên Ma Tán Nhân sở dĩ có thể bảo trì thần trí, nguyên nhân chính là do công pháp hắn tu luyện. Trừ Huyền Thiên Dục Ma Quyết ra, hắn còn có một khẩu quyết thần bí. Khẩu quyết này năm đó trong lần đầu tiên hắn tới chỗ cổ thần ngẫu nhiên có được.
Khẩu quyết này hắn không truyền cho bất cứ kẻ nào, cho dù là Lục Dục Ma Quân cũng không biết nó tồn tại. Chính nhờ hắn tu luyện khẩu quyết này thường xuyên nên sau khi bị hồng phát nam tử bắt được, trong nháy mắt phân thức nhập thể mới có thể vô thanh vô tức nắm thế chủ động, không bị dung hợp với phân thức, áp chế trong thân thể.
Hắn liếc nhìn đám người Đóa Mục một cái. Thực ra từ nhiều năm trước hắn đã sớm nghi ngờ. Xung quanh đây có tới hơn một ngàn tu sĩ, không thể chỉ có một mình hắn có thể áp chế phân thức, nói không chừng ở phương diện này sớm đã có người khác làm được, áp chế phân thức, tùy ý hành động.
Mà khả năng lớn nhất chính là Thập đại huyết hải chiến tướng.
Trong lòng Thiên Ma Tán Nhân thầm nghĩ, nếu mười người này quả thật như vậy thì khi phong ấn của chủ nhân huyết hải mở ra, tất nhiên là lúc bọn hắn động thủ. Nếu vậy thì hắn cũng có một cơ hội!
Nghĩ tới đây, trái tim Thiên Ma Tán Nhân đập thình thịch. Hắn hít sâu một hơi, đè nén sự xúc động trong lòng, bình tĩnh ngưng thần, cẩn thận quan sát.
Vương Lâm mỗi khi thôn phệ một đạo phân thức, hồn hạch liền có biến hóa. Dần dần, theo sự lớn lên của hồn hạch, trong đầu hắn bỗng nhiên cảm thấy hoàn toàn thanh tỉnh.
Phối hợp với thôn hồn dần dần trở nên ăn ý hơn. Phân thức từ người hồng phát nam tử tuôn ra cũng chậm rãi nhạt đi, hơn nữa càng ngày càng ít.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên bốn phía huyết hải bỗng sôi trào. Huyết tương trên mặt đất toàn bộ bay lên, giữa không trung hóa thành vô số đạo phân thức, mạnh mẽ hướng về phía hồng phát nam tử.
Biến cố đột ngột này khiến tất cả mọi người đều không kịp ứng phó. Vương Lâm không nói một lời, thần thức quyết đoán lui lại, tránh bị cuốn vào.
Lúc này hồng phát nam tử gầm nhẹ một tiếng. Hai tay hắn bắt quyết, nhanh chóng khoa trước thân một vòng, sau đó ấn một cái. Lập tức một cỗ ngũ thải khí lãng từ trong cơ thể hắn tràn ra, trong nháy mắt hình thành một quang mạc năm trượng xunh quanh hắn .
Bên ngoài quang mạc, phân thức ầm ầm đánh tới, kịch liệt va chạm với bề mặt quang mạc.
Hồng phát nam tử ngẩng mạnh đầu, nhìn cực kỳ cuồng ngạo. Hắn thì thào:
- Đồ Ti, phong ấn này không vây khốn được Thác Sâm ta nữa!
Nói xong, tay hắn tùy tiện chụp một cái. Một tu sĩ ma hóa không tự chủ được liền bay lên. Trên mặt hắn lộ vẻ hoảng sợ, chưa kịp nói gì thì thân thể đã bay tới ngũ thải quang mạc, lập tức bị hơn mười phân thức nhanh như chớp chui vào trong thân thể.