Thần sắc Vương Lâm như thường, trong lòng lại thầm cười lạnh, lắc đầu nói:
- Càng sớm càng tốt!
Hai mắt Đóa Mục hàn mang lóe lên, đang định nói gì đó thì bị lão hữu đứng chắn phía trước, nhìn Vương Lâm chậm rãi nói:
- Hỗn Nguyên khu thú quyển này là bảo vật cấp một trong truyền thuyết, nếu như ngươi vẫn chưa hài lòng thì cũng ta không thể xuất ra bảo vật tốt hơn nữa!
Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh liếc nhìn pháp khí đang tỏa tử quang nhu hòa ra bốn phía, không nói lời nào.
- Đây là bổn mạng pháp bảo của ta, không thể đưa cho ngươi được. Ta có mười khối cực phẩm linh thạch, đây là cái giá cuối cùng của chúng ta.
Lão trầm ngâm một chút, chậm rãi nói.
Vương Lâm cũng không tiện bức người quá đáng. Dù sao người này tu vi sâu khôn lường. Nếu không phải trong lòng hắn còn cố kị tới việc truyền thừa, hắn cũng không trấn tĩnh như vậy.
- Một trăm khối!
Vương Lâm bình thản nói.
- Không có khả năng!
Không đợi lão giả lên tiếng, Đóa Mục đã quát lạnh. Ánh mắt những người xung quanh đều trở nên bất thiện, lạnh lùng nhìn Vương Lâm.
Vương Lâm vẫn không cử động, chỉ bình tĩnh nhìn lão giả, chờ đợi câu trả lời của đối phương.
Lão giả trầm ngâm trong chốc lát, âm trầm nói:
- Hai mươi khối. Đây là cực hạn rồi. Chúng ta cũng không có nhiều. Nếu ngươi vẫn không thể đồng ý thì chỉ còn cách giở thủ đoạn cuối cùng ra thôi!
Thần sắc Vương Lâm vẫn bình thản, không nói gì thêm, vươn tay phải ra.
Tay phải lão giả điểm vào phía trước ngực một cái, một đạo ô mang liền lóe lên, một chiếc đồng quyển mang khí tức cổ phác xuất hiện trong tay. Hắn vung về phía trước, Vương Lâm bắt lấy.
Vương Lâm nhìn liếc qua. Đồng quyển này lớn như thủ trạc, bên ngoài có khắc rất nhiều tiên thú diện mạo dữ tợn. Vừa nhìn vào đã thấy những tiên thú này sống động như thật vậy.
Thần thức Vương Lâm xem xét một lượt, vừa mới tiến vào bên trong đồng quyển đã cảm nhận trong đó truyền ra từng đợt tiếng rít gào. Thần thức hắn không khỏi bị chấn động một phen, lập tức thu hồi.
Bất động thanh sắc thu đồng quyển, Vương Lâm nhìn về phía lão giả.
Trong tay lão giả lúc này có thêm một cái túi trữ vật màu xám, ném về phía Vương Lâm. Vương Lâm nhận được liền xem qua, thấy bên trong có hai mươi khối cực phẩm linh thạch, linh lực khổng lồ ba động, từ bên trong như muốn trào ra.
Đem cực phẩm linh thạch nọ vào trong túi trữ vật của mình xong, Vương Lâm đặt cái túi trữ vật màu xám kia lên mặt đất, trầm giọng nói:
- Ta còn có một vấn đề. Sau khi phong ấn chủ nhân huyết hải, ta làm sao rời khỏi nơi này được?
Lão nghe câu hỏi của Vương Lâm, trong lòng thả lỏng. Hắn vẫn một mực chờ đối phương hỏi vấn đề này. Nếu đối phương không hỏi hắn ngược lại sẽ khiến hắn hoài nghi Vương Lâm.
- Rất đơn giản. Thác Sâm sau khi bị phong ấn lần nữa, lúc đó ta cũng phải rời khỏi nơi này. Chẳng qua mọi mấu chốt đều phải thi triển bên trong thần thức tử hải. Đến lúc đó ngươi rời đi cùng chúng ta là được.
Trong lòng Vương Lâm cười lạnh. Hắn bây giờ đã tin chắc. Nếu những lời của đối phương là thật, như vậy mục đích của chính thức của bọn họ chính là truyền thừa của cổ thần trong thần thức tử hải.
- Không phải tại hạ không tin, mà là việc này rất trọng yếu, nếu tại hạ không nắm chắc là cuối cùng có thể rời đi thì mọi thứ đều chỉ là nói suông mà thôi!
Lão nhíu mày, trầm giọng nói:
- Lão phu đáp ứng ngươi thì tất nhiên sẽ không nuốt lời.
Vương Lâm vẫn không thay đổi, lắc đầu nói:
- Tiền bối là cao nhân, vãn bối vốn nên tin tưởng mới phải. Nhưng việc này là chuyện sinh tử, nếu vãn bối không nắm chắc thì cuối cùng dù đồng ý phong ấn nhưng khó tránh khỏi tâm lý có điều cố kỵ, sợ khó phát huy được toàn bộ thực lực.
Đóa Mục hừ lạnh, mắt lộ sát khí, âm trầm nói:
- Tiểu bối, ngươi lằng nhằng rắc rối, mệt người quá đi mất. Đã đáp ứng ngươi rồi mà ngươi vẫn không tin, như vậy để khỏi phiền phức, lão phu tiễn ngươi một đoạn vậy. Coi như là giải quyết nỗi phiền lòng!
Vừa nói tay phải hắn bỗng chém ra, giữa không trung đột nhiên hóa thành một bàn tay màu đen to lớn, hung hăng chụp tới Vương Lâm .
Hàn quang trong mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn cũng chẳng thèm liếc nhìn cái bàn tay kia một cái, chỉ nhìn chằm vào lão giả, không nói một lời.
Bàn tay nọ tới cách đỉnh đầu Vương Lâm ba tấc thì ngừng lại. Lão giả vung tay một cái, Đóa Mục lập tức thu hồi bàn tay, lạnh như băng nhìn Vương Lâm.
- Ngươi rốt cục muốn gì?
Lão giả nhíu mày, trừng mắt nhìn Đóa Mục một cái, chậm rãi nói.
Vương Lâm nhìn pháp khí kia, nói:
- Mấy thứ này đều là bổn mạng pháp bảo của các người, không bằng để vãn bối giữ hộ, sau khi rời khỏi nơi này xin hai tay dâng trả. Hẳn các vị tiền bồi không lo chuyện một vãn bối Kết Đan kỳ có bản lãnh lấy luôn mất pháp bảo đúng không.
Lão giả nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, hồi lâu khóe miệng lộ một nụ cười tràn đầy hàn ý. Hắn gật đầu, tay phải phất lên. Nhất thời mười kiện pháp khí liền bay vào tay hắn, sau đó hắn hạ một đạo phong ấn rồi ném cho Vương Lâm.
Vương Lâm không nói gì thêm, tiếp nhận mười kiện pháp khí này xong cũng không nhìn một cái, cẩn thận thu vào túi trữ vật của mình.