Bên trong cơ thể cổ thần, hầu hết mọi nơi đều có tu sĩ ma hoá tìm tòi. Thân thể cổ thần tuy lớn, đối với tu sĩ ma hoá có chút phiền phức nhưng đám người này dường như rất hiểu rất rõ nơi này, giống hệt Mạnh Đà Tử.
Cho dù là ở ngoài huyệt Khí Hải có khí lãng nhưng bọn họ sau khi gặp phải cũng chẳng hề né tránh, thậm chí còn chạy vào bên trong khí lãng tìm kiếm một hồi.
Cứ tìm tòi như vậy, mà lại không có thu hoạch gì, nhưng tu sĩ ma hoá vẫn không bỏ cuộc. Dù sao tìm được thôn hồn này đối với tương lai bọn chúng có quan hệ trực tiếp.
Vương Lâm sau khi bị vây trong cái kén lớn kia một khắc, thân thể tiến vào một trạng thái rất kỳ dị. Trước mắt hắn hiện lên một mảnh không gian đầy sao, bốn phía lại là toàn một màu đen.
Hắn không cảm thấy thân thể mình tồn tại. Nhưng trạng thái này lại bất đồng với thần thức ly thể. Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, thân thể mình đang di động về phía trước với tốc độ cực nhanh.
Khu vực đầy sao kia càng ngày càng lớn, cuối cùng biến thành những quả cầu vĩ đại. Ngay sau đó hắn nhìn thấy một người khổng lồ. Người khổng lồ này đang ngồi khoanh chân trên một quả cầu lớn, hai tay liên tục thay đổi pháp quyết. Từ tay hắn bắn ra một tia, đánh vào một quả cầu ở phía xa. Ầm một tiếng, quả cầu liền nổ tung, một đợt sóng không khí kinh khủng nhanh chóng từ nơi nổ mạnh đó tràn ra.
Người khổng lồ không thèm để ý, tay phải chụp một cái. Một giọt chất lỏng màu vàng từ nơi đó bay ra, rơi xuống tay hắn. Ngay sau đó tay trái hắn xoa một cái, một trận thất thải quang mang loé lên. Sau khi quang mang tiêu tán, trên tay người khổng lồ bỗng nhiên có thêm một đứa trẻ nhỏ.
Hắn lãnh đạm nhìn đứa trẻ, tay phải miết giọt chất lỏng vừa nãy, nhỏ lên mình nó, sau đó thân thể bay lên, cầm đứa trẻ trong tay ném vào bên trong quả cầu hắn vừa ngồi.
Đứa trẻ bị giọt chất lỏng màu vàng bao bọc, bay vút đi, hoá thành một đạo lưu tinh lập tức bay vào bên trong quả cầu kia. Do tốc độ quá nhanh, lực ném lại mạnh nên mãi tới gần giữa quả cầu mới chậm lại rồi dừng hẳn.
Người khổng lồ kia cùng không thèm liếc mắt một cái, thân thể loé lên rồi biến mất.
Vương Lâm nhìn cảnh này, hai mắt loé sáng, ẩn hiện một tia rung động. Người khổng lồ này nhất định là cổ thần! Cổ thần cường đại đến bậc nào hiện giờ hắn đã hiểu được. Cái vật hình tròn kia chính là thứ là Tư Đồ Nam đã từng đề cập qua, trên thực tế chính là một tinh cầu.
Mà lúc này vô số những ngôi sao trước mắt hắn chính là vô số tinh cầu. Chẳng qua do khoảng cách quá xa nên nhìn có vẻ không lớn. Nhưng trên thực tế thì chúng đều to khổng lồ.
Cổ thần phất tay là có thể hủy diệt một tinh cầu, đây là thực lực đến mức nào! Thần thông mạnh mẽ ra sao!
Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng. Hắn hầu như không còn suy nghĩ cũng có thể hiểu vì sao cổ thần cuối cùng lại biến mất. Loại thân thể khổng lồ này phải cần linh lực nhiều tới đáng sợ, nếu cứ tiếp tục phát triển vậy thì hẳn phải hủy diệt tất cả tinh cầu mất.
Vương Lâm trầm ngâm một chút, ánh mắt nhìn về chỗ đứa trẻ nọ bị ném xuống. Trong lòng vừa nghĩ tới, hắn cảm giác bản thân nhoáng một cái đã đi tới tinh cầu đó.
Trên tinh cầu nọ không hề ít người tu chân. Trừ một số người tu vi cực cao mới thấy được hiện dị thường do đứa trẻ bay vào gây ra thì không còn người nào phát hiện ra. Tuy nhiên những tu sĩ này sau khi tìm hiểu cuối cùng cũng không thu hoạch được gì.
Trang phục của họ so với tu chân giới mà Vương Lâm thấy có những điểm bất đồng rõ ràng.
Vương Lâm chìm vào lòng đất, rất nhanh tìm được đứa bé nọ. Đứa bé được chất lỏng màu vàng bao bọc, yên tĩnh nằm ở trung tâm của tinh cầu.
Cũng không biết đã qua bao lâu, người tu chân trên tinh cầu càng ngày càng nhiều, cực kỳ phồn thịnh.
Nhưng đột nhiên đến một hôm, đứa trẻ bao năm yên lặng đột nhiên mở mắt. Ngay sau đó chất lỏng màu vàng bên ngoài thân thể nó co rút lại, cuối cùng bị thân thể nó hút lấy hoàn toàn. Mà thân thể nó dần dần lớn lên, phát triển thành một thiếu niên.
Tiếp theo là một trường hạo kiếp. Vương Lâm thấy thiếu niên kia sau khi lớn lên, thân thể vừa động, tất cả thực vật trên tinh cầu đều héo rũ, hóa thành những đạo chất lỏng màu xanh biếc, hướng về tâm của tinh cầu, sau đó bị hắn hấp thu.
Quá trình này kéo dài rất lâu.
Vô luận người tu chân điều tra thế nào cũng không thu hoạch được gì. Họ dường như bị bịt mắt, không hề phát hiện ra hướng mà tinh hoa thảo mộc biến mất.