Bây giờ đối phương có thể bài trừ cấm chế hắn tự nhận là hoàn mỹ, khiến hắn kinh ngạc vô cùng.
Hắn không nói một lời, ánh mắt lộ vẻ quyết đoán, tay phải hướng về thông đạo chụp một cái, kéo ra một phần ba của băng tinh mười trượng kia, sau đó tay trái vỗ lên thông đạo. Lập tức thông đạo thu nhỏ lại, sau đó liền biến mất. Khoảng không lại trở lại cảnh hư vô, không có chút khe hở.
Lúc này trái tim Thiên Ma Tán Nhân đang nhỏ máu. Hắn trải qua trăm cay ngàn đắng, chỉ cần thêm mấy canh giờ nữa là có thể lấy được toàn bộ băng tinh. Nhưng bây giờ đành phải bỏ lại, chỉ lấy được có một phần ba.
Băng tinh này một khi đã phân chia ra thì những thứ ẩn trong đó sẽ bị tổn thất không ít, hơn nữa chỉ có một cơ hội lấy được mà thôi, nếu không thể lấy đầy đủ thì cũng đành chịu, không thể lấy tiếp phần còn thiếu kia nữa.
Hắn sau khi lấy băng tinh xong, không nói một lời, định ấn vào trán. Đúng lúc này một thanh âm lạnh như băng đột nhiên truyền tới:
- Nếu ngươi dám động đậy, ta sẽ thôn phệ ngươi để tăng cường thần thức bản thân!
Tay phải Thiên Ma Tán Nhân run lên. Âm thanh này hắn vô cùng quen thuộc, chả trách cấm chế có thể bị đối phương nhẹ nhàng phá giải. Người này bên trong huyết hải chỉ thấp hơn thập đại chiến tướng, tu vi đã nằm ngoài sự phân chia cấp bậc ở Chu Tước tinh.
Chuẩn xác mà nói, người này là một thượng cổ tu sĩ, vì một vài nguyên nhân đặc thù mới sống được tới ngày nay.
- Thuộc hạ tham kiến Đóa Mục đại nhân.
Thiên Ma Tán Nhân cười lấy lòng một tiếng, chẳng dám nhúc nhích một ngón tay. Hắn biết mình dù muốn hấp thu băng tinh cũng cần thời gian tiêu hoá, còn đối phương muốn giết hắn thì chỉ cần nháy mắt.
Lúc này một trung niên nam tử mặc một bộ y phục màu đỏ chậm rãi từ xa bay tới. Người này trông giống người bình thường, không giống như Mạnh Đà Tử hay Thiên Ma Tán Nhân đã bị ma hoá.
Dung mạo hắn bình thường, nhưng lại có một cỗ khí chất đặc biệt, khiến người ta vừa nhìn thấy hắn lập tức thấy khẩn trương.
Trung niên nam tử không nhìn vào Thiên Ma Tán Nhân mà nhìn vào khoảng không, hơi nghi hoặc. Vị trí đó hẳn mơ hồ cảm nhận được linh lực ba động.
Chẳng qua nơi này là Khí Hải trong cơ thể cổ thần, có linh lực ba động cũng không phải điều gì quá ngạc nhiên. Người này sau khi xem xét cẩn thận một lúc mà không phát hiện ra điều gì liền thu hồi ánh mắt, dừng lại ở thân thể Thiên Ma Tán Nhân.
Vương Lâm vô cùng kinh hãi. Vừa rồi trong nháy mắt hắn dường như cảm thấy đối phương nhìn rõ hạt châu nghịch thiên, nhìn xuyên suốt thấy được hắn bên trong. Đây là lần đầu tiên hắn mới gặp loại cảm giác này.
Đối phương không ngờ lại có thể phát hiện ra hạt châu nghịch thiên. Điều này khiến Vương Lâm thực sự kinh hãi. Hắn hít sâu một hơi, ánh mắt loé sáng.