Vương Lâm trầm mặc mất một lúc. Sau khi đã nghiệm chứng thủ quyết, thì đây cũng không phải là phương pháp tất yếu có thể rời khỏi nơi đây. Day day mi tâm, hắn nghĩ có nên tiến vào không gian nghịch thiên hay không?
Phải biết rằng nếu có thể đi vào nghịch thiên không gian, khả năng chạy trốn của hắn lại tăng lên không ít. Một hồi lâu sau, hắn buông tay, khuôn mặt vẫn bình thường nhưng trong mắt lại hiện lên một vui vẻ.
Không gian nghịch thiên không bị hạn chế nữa, bất cứ lúc nào cũng có thể tiến vào.
Vương Lâm thở ra một hơi, tay phải vừa lật lấy ra túi trữ vật của Cổ Đế. Hắn dụng thần thức đảo qua, lập tức bị một thứ lực lưởng cản lại.
Sắc mặt của Vương Lâm vẫn bình thản. Hiển nhiên Cổ Đế bị Mạnh Đà Tử ném vào cái khe không gian, cái khe đó với cái khe xuất hiện ở cửa thứ ba đều thông tới cùng một địa phương.
Túi trữ vật ngăn cản thần thức của Vương Lâm, nên có thể thấy được Cổ Đế chưa tử vong. Thực tế hiện tại, Vương Lâm cũng chưa xác định được việc này. Dù sao túi trữ vật của Mạnh Đà Tử không có thần thức. Dựa theo đạo lý thì hắn đã chết mới đúng nhưng cuối cùng hắn lại xuất hiện lần nữa.
Tính đến hiện tại, trên tay hắn có hai túi trữ vật của Cổ Đế và của thi hài thần bí trong động phủ có thần đạo thuật của Chiến Thần Điện.
Hai túi trữ vật này đều có thần thức của cố chủ. Nếu bọn họ không chết chỉ có thể than thở mà chờ đợi. Vương Lâm không nóng nảy, hắn đưa tay vỗ vào túi trữ vật bên phải, thần thức còn lưu lại của Cổ Đế bao lấy túi trữ vật ngăn cản thần thức của Vương Lâm cảm ứng bên trong.
Làm xong hết thảy, Vương Lâm hít một hơi thật sâu, thân mình như tên rời cung, hướng về phương xa bay đi. Mục tiêu của hắn là Thức hải của Cổ Thần.
Dù sao ở cửa thứ hai hắn đã chiếm được một cái ngọc giản có khắc phương pháp luyện chế cấm phiên, ở bên trong có nói một loại tài liệu chủ yếu để chế tạo ra nó chỉ có ở trong Thức Hải.
Lấy cực nhanh tốc độ, bay đi một lúc trong cái thế giới chẳng phân biệt được thiên địa này, Vương Lâm vẫn không nhìn thấy biên giới. Trong tầm mắt của hắn chỉ có một mảnh xanh thẳm.
Hắn nhớ lúc trước đám người Đoan Mộc Cực có nói qua thân thể của Cổ Thần rất lớn. Một Cổ Thần trưởng thành thậm chí còn lơn hơn so với toàn bộ Chu Tước tinh. Do đó, phi hành trong cơ thể hắn thì giữa hai đại huyêt cũng có khoảng cách lớn không thể tưởng tượng được.
Cũng may nơi này tuy rộng lớn nhưng dọc theo đường đi cũng không có cấm chế hay sinh vật gì xuất hiện. Tất cả chỉ là một mảnh yên tĩnh. Vương Lâm nhíu mày, vẫn không dừng lại, tiếp tục hướng phía trước phóng đi.
Tại bên trong cơ thể của Cổ Thần, thần thức không bị hạn chế như ở ba cửa trước, mà có thể tản mát rất xa, còn hơn so với ngoại giới. Thần thức của Vương Lâm sau khi được tẩm bổ ở cửa thứ ba. Nhất là vào phút cuối cùng có thể thôn phệ được một phần của du hồn nên đã có bước nhảy vọt.
Hiện tại, phạm vi thần thức của hắn buông có thể đạt đến phạm vi mấy ngàn dặm. Do đó, hắn vừa sử dụng thần thức quan sát bốn phía vừa nhanh chóng phi hành. Một lúc lâu sau, Vương Lâm đột nhiên giật mình. Nét mặt hiện vẻ kinh nghi, nhìn chằm chằm về phía trước. Linh lực trong cơ thể hắn, xuất hiện từng đạo dao động, dường như đã bị một thứ lực lượng thần bí dẫn động.
Ngay sau đó, thần thức của hắn thấy được xa xa xuất hiện một loạt làn khí màu thâm lam. Làn khí cao đến vạn trượng, chiều dài thì không thể đoán được, nhìn không thấy giới hạn. Khoảng cách đến làn khí còn rất xa, nhưng vô số tiếng động rầm rầm đã truyền dến.
Gần như trong nháy mắt, khi đến gần dòng khí, linh lực dao động trong cơ thể càng lúc càng mạnh. Hắn không do dự hướng phía đó bay đi. Làn khí đó quá mức cổ quái.
Càng làm cho đáy lòng Vương Lâm trầm xuống chính là linh lực của cơ thể hắn không thể khống chế, kim đan rung động kịch liệt. Tốc độ phi hành của hắn vội giảm xuống.
Lúc này khoảng cách đến làn khí đó càng lúc càng gần. Vô số thanh âm như đập vào tai hắn. Mặc dù Vương Lâm cảm thấy kinh hãi nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh, bất loạn. Hắn biết chắc chắn không thể thoát đi trước khi khí lãng ập đến. Do đó hắn đặt tay phải lên mi tâm, lập tức Nghịch Thiên châu từ trong mi tâm xuất hiện, toàn thân của Vương Lâm lập tức trở nên hư ảo, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Qua chừng mười lần hô hấp, làn khí đã ập đến, gào thét lao qua chỗ Vương Lâm vừa biến mất, ầm ầm lao về phía xa. Sau đó, thân ảnh hư ảo của Vương Lâm lại xuất hiện, từ từ trở nên rõ ràng. Sau khi hiện thân, hắn chằm chằm nhìn về phía làn khí đang ào ào bay đi ngày một xa, ánh mắt chớp chớp.
Nhìn một lúc, hắn lại chuyển thân, hướng phía trước tiếp tục bay đi.
Lúc này, ở cách xa cửa thứ ba nghìn trượng, huyết quang bao phủ toàn thân Lục dục Ma quân đã biến mất, lộ ra một khuôn mặt gầy gò, trong tay cầm một bộ hài cốt thiếu nửa cánh tay.
Trên thân hài cốt có vô số điểm sáng, tản mát một tia ánh sáng nhàn nhạt.
Khi cùng du hồn tranh đấu, toàn thân huyết nhục của hắn đã bị cắn nuốt sạch sẽ, nguyên anh cũng sắp bị vỡ nát. Trong thân thể của hắn có vô số du hồn đang liên tục công kích, khiến Lục dục Ma quân mệt mỏi đến không thể chịu nổi.
Hiện tại, hắn liên tục thi triển dục niệm huyết độn, nhưng không đủ sức để phản kháng nữa, chỉ có thể chờ đợi đến lúc hoàn toàn bị du hồn cắn nuốt hơặc bị sư phụ của hắn đuổi đến Lúc này, đáy lòng hắn có phần mong cho trước khi du hồn có thể cắn nuốt toàn bộ thân thể sư phụ hắn có thể tới nơi. Chỉ cần có thể giữ được tính mạng, dù cho bị ma hóa hắn cũng nguyện ý.
Đáng tiếc, mong ước này của hắn khó có thể hiện thực. Cuối cùng một chút phòng ngự cuối cùng của Nguyên Anh đã bị du hồn đánh tan, thần thức của hắn đã hoàn toàn lộ ra trước đàn du hồn lớn đông đúc.
Đám du hồn lộ rõ vẻ thèm khát, đồng loạt lao tới. Lúc này, Lục Dục ma quân có vẻ đã bất lực. Nhưng đúng vào lúc đó, cái thi thể trong tay hắn chợt tỏa ra kim quang.
Kim quang từ hài cốt dần dần bao lấy Lục dục Ma quân. Đám du hồn trong cơ thể hắn đang muốn xông lên đột nhiên kêu thảm, nhanh chóng dẫm đạp lên nhau chui ra khỏi cơ thể hắn chạy đi.
Lục dục Ma quân ngơ ngác nhìn sự việc xảy ra. Đám du hồn chạy mất khiến cho hắn lại lần nữa nắm quyền điều khiển thân thể, ánh mắt lộ vẻ kích động. Nắm lấy hài cốt, trong lòng vẫn còn sợ hãi, cảm khái khi tìm được đường sống trong chỗ chết.
Nhưng là rất nhanh hắn liền cảm thấy nghi hoặc, tuy vậy lúc này không phải là lúc cân nhắc tỉ mỉ nguyên do.
Xung quanh hắn có rất nhiều du hồn, lúc này cũng đều chạy đi, dường như rất sợ hãi thứ kim quang đó. Lục dục Ma quân là một kẻ quyết đoán, sau khi phát hiện ra điểm này, hắn lập tức thu hồi tâm thần, nhanh chóng hướng về lối ra của cửa thứ ba cách đó nghìn trượng mà bay đi.
Cái khe khổng lồ trên bầu trời cũng đã biến mất. Tốc độ của Lục Dục ma quân cực nhanh, lại không có du hổn cản trở, nên trong nháy mắt hắn đã lao vào trong cơn lốc xoáy.
Lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu có thể may mắn thoát khỏi cửa thứ ba, hắn thề sẽ không bao giờ quay trở lại nữa!
Năm đó, lần đầu tiên hắn đến nơi này, tuy cũng tiến nhập vào cửa thứ ba nhưng không quỷ dị như lần này. Một loạt sự tình, sư phụ tái sinh, Mạnh Đà Tử ma hóa, khiến cho trong lòng hắn bao phủ một đám sương mù thật lớn. Đám sương mù biến thành bóng ma, dọa hắn mất hồn.
Lúc này, hắn đứng ở trong lốc xoáy. Khi lôi điện đánh xuống , tay phải hắn vung lên, đánh ra một loạt pháp quyết. Sau khi đánh xong toàn bộ pháp quyết, Nguyên Anh trong cơ thể Lục dục Ma quân lập tức rút nhỏ xuống một vòng lớn.
Thần thái trong mắt hắn rõ ràng đã ảm đạm đi nhiều. Toàn bộ pháp quyết tập trung hết vào cái thi hài trên tay hắn, lập tức kim quang kịch liệt lóe lên. Ngay sau đó, trên thi hài xuất hiện vô số vết nứt, rồi hóa thành một đoàn tro cốt hướng bốn phía khuếch tán.
Trong đám tro cốt này có vô số điểm sáng màu vàng. Lục Dục ma quân vung tay lên, lập tức tro cốt tiêu tán. Các điểm sáng màu vàng nhanh chóng ngưng tụ lại cùng một chỗ, hình thành một cái xương tay lóng lánh kim quang.