Cửa thứ ba của Cổ Thần chi địa thực tế là một cái của tuyệt sát. Gần như rất ít người có thể xông qua. Cổ thần chi địa tồn tại bao nhiều năm, sư phụ của Lục Dục ma quân cũng không phải là người đầu tiên xông vào. Nhưng cũng giống như những người xông vào trước đó đều bị ngăn cản ở cửa thứ ab.
Du hồn của Tịch Diệt giới không thể tiêu diệt một cách dễ dàng. Hơn nữa số lượng của chúng đông đảo. Mặc dù bị chết đi thì chỉ cần thôn hồn vẫn còn tồn tại thì chúng lại sinh ra. Có thể nói đây là một cái vòng tuần hoàn luẩn quẩn.
Vương Lâm có thể như cá gặp nước ở đây, toàn bộ là nhờ vào tao ngộ trong cái khe không gian ở ngoại vực chiến trường. Có thể nói đây chính là thiên định.
Nếu năm đó, hắn không bị Đằng Hóa Nguyên hủy diệt thân thể, không có Tư Đồ Nam chấp nhận để cho nguyên anh ngủ say mà bảo vệ thần thức của hắn. Nếu không có cơ duyên khiến cho hắn chui vào trong khe không gian của chiến trường ngoại vực, sau đó khi hắn tỉnh dậy, cắn nuốt du hồn làm cho bản thân lớn mạnh, cuối cùng trở thành một thôn hồn. Tất cả những điều đó, chỉ cần có một cái hơi khác là vào lúc này, Vương Lâm cũng không thể giống như một ông vua trong cửa thứ ba được.
Đám du hồn trong mắt Vương Lâm chính là thực vật. Nhưng nếu không có đám thực vật đó thì Vương Lâm trong mắt đám người Cổ Đế cũng chỉ là một tên tiểu bối Kết Đan kỳ mà thôi. Bọn họ thừa sức khiến cho hắn phải tan biến.
Chỉ có điều, chuyện trên thế gian đôi khi lại nằm ngoài sự dự đoán của mọi người. Con kiến trong một hoàn cảnh đặc biệt vẫn có thể giết chết con voi. Cây cỏ tuy nhỏ, nhưng vẫn có thể đè chết được lạc đà.
Chỉ có thể nói thế sự vô thường không có gì là không thể xảy ra. Giống như việc Mạnh Đà tử rõ ràng đã chết ở cửa thứ nhất chợt xuất hiện ở dòng xoáy nơi cửa thứ ba. Lúc này, từ thân thể hắn tỏa ra một luồng hơi thở mạnh như Cổ thần Đồ Ti. Ngoài nguyên nhân năm đó tử vong ra, cũng không thể hiểu được lý do tại sao. Bắt đầu từ cửa thứ ba trong Cổ thần chi địa, vô số chuyện quỷ dị bắt đầu xuất hiện.
Cửa thứ ba trong Cổ thần chi địa, cũng chính là một khoảng không gian giống như Tịch Diệt giới. Trong không gian chợt xuất hiện một điểm sáng màu trắng. Điểm sáng đó nhanh chóng to dần cuối cùng hình thành một cái khe.
Từ trong cái khe, chợt có một bàn tay với những cái móng rất dài đen thui. Hai tay có đầy gai nhọn. Thoáng nhìn có cảm giác những cái móng đó vô cùng sắc bén. Về phần hai cánh tay, lớp da ngoài mọc đầy mụn mủ. Trên mỗi một cái mụn lại mọc ra một cái gai.
Sau khi hai bàn tay quỷ dị vươn ra liền cầm lấy mép khe kéo mạnh một cái. Nhất thời một tiếng động vang lên, cái khe vốn cũng không nhỏ chợt rách to hơn, tạo ra một vết nứt rộng hơn mười trượng. Từng làn khí đen từ trong cái khe bay ra. Ngay sau đó, một bóng người cao lớn chui ra theo. Trên lưng của người đó có một cái bướu nhìn giống hệt với Mạnh Đà Tử.
Thân hắn cao hơn mười trượng. Trên thân thể cũng giống với hai tay, có đầy mụn mủ. Một số cái mụn bị vỡ chảy ra một thứ chất lỏng đen xì. Có một cái gai từ bên trong đó vươn ra. Thoáng nhìn toàn thân người đó, ngoại trừ đôi bàn tay, bàn chân ra, còn lại chỗ nào cũng có đầy gai nhọn.
Một ít mảnh vải dính vẫn trên mấy cái gai. Thoáng nhìn vô cùng rách rưới. Nhìn lên trên, người đó có một bộ mặt dữ tợn. Tuy nhiên tướng mạo có phần giống với Mạnh Đà Tử đã chết ở cửa thứ nhất khoảng bảy tám phần. Chỉ có điều, đầu của hắn to gấp đầu của Mạnh Đà Tử tới mấy lần.
Trên đỉnh đầu của hắn còn có hai cái sừng rất dài. Trên hai cái sừng thi thoảng lại lóe lên một tia chớp màu tím. Thoáng nhìn, khí thế kẻ đó mạnh mẽ chẳng khác gì yêu ma chui ra từ Cửu U địa ngục. Sau khi hắn chui ra, liền đưa tay phải xoa nhẹ một cái. Nhất thời, cái khe liền thu nhỏ lại, cuối cùng hóa thành một điểm sáng. Sau khi lóe lên vài cái liền biến mất vô tung vô ảnh. Sau đó, yêu ma ngẩng đầu, nhìn một nơi nào đó trong không gian hư vô, thì thào nói:
- Chủ nhân đã căn dặn không cho phép bất cứ kẻ nào tiến vào cửa thứ tư. Tất cả mọi người ở đây đều phải chết. - Nói xong, hắn liền bay về phía trước. Đột nhiên, cái mũi của hắn khẽ run run, rồi quay đầu nhìn về phía Đông Nam, lại lẩm bẩm nói:
- Lạ thật! Tại sao ta lại cảm nhận được ở phía đó có một thứ hơi thở khó chịu đến vậy? Hận không thể ngay lập tức đem kẻ đó xé ra làm đôi.
Lúc này, bên người hắn chợt xuất hiện một con du hồn. Du hồn chỉ liếc mắt nhìn yêu ma một cái rồi lại quay đi. Sau đó, nó lặng lẽ bay qua bên cạnh. Mà yêu ma cũng chẳng thèm để ý tới du hồn. Nó chỉ nhìn chằm chằm về phía Đông Nam. Thân thể khẽ lóe lên một cái rồi biến mất. Hắn nhanh chóng phóng về phía đang tỏa ra thứ hơi thở khiến cho bản thân cảm thấy căm ghét.
Phương hướng mà yêu ma bay tới chính là nơi có thần thức của Vương Lâm. Lúc này, hắn đang nhìn về phía Cổ Đế đang bị vây. Trên đỉnh đầu của đối phương, bảo tháp đang tỏa ra quang mang bao trùm một phạm vi nhất định. Làn sóng du hồn cứ thế liên tiếp công kích vào vầng sáng. Từ từ, chu vi của vầng sáng càng lúc càng hẹp. Lúc đầu, phạm vi của nó khoảng chừng ba mươi trượng thì đến bây giờ chỉ còn có mười lăm trượng.
Sau khi Vương Lâm hóa thân thành thôn hồn đã không còn bất cứ chút tình cảm nào của con người. Bây giờ hắn chỉ còn duy nhất một sự tỉnh táo và vô tình mà thôi. Đúng lúc hắn đang định ra lệnh cho đám du hồn một lần nữa công kích thì từ phía Tây Bắc cách đó rất xa. Thông qua đám du hồn, hắn có thể cảm nhận được một cỗ thần thức dao động đang nhanh chóng lan đến.
Ngay sau đó, đám du hồn chịu sự điều khiển của hắn ở xa, sử dụng một phương thức đặc biệt của chúng truyền đến thần thức của Vương Lâm một vài hình ảnh.
- Đây.đây là Mạnh Đà Tử. - Vương Lâm cảm thấy thất kinh. Cho dù đối phương đã thay đổi rất nhiều, nhưng hắn chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra tên yêu ma đó chính là Mạnh Đà Tử.
Vương Lâm thu hồi thần thức, ngăn cản du hồn tấn công. Sau đó, hắn hướng về phía Cổ Đế phát ra một đạo thần niệm.
- Giao vật truyền thừa ra đây.
Cổ Đế ngẩn người. Mặc dù ngàn năm trước đã tới đây, nhưng hắn vẫn chưa hề nghe thấy việc sinh vật kỳ dị đó lại biết truyền âm. Nhưng hắn cũng phản ứng rất nhanh, lập tức truyền âm lại:
- Tiền.tiền bối. Ta. Cổ mỗ không biết vật truyền thừa mà ngài nói là cái gì?
Cổ Đế nói xong, trong lòng cảm thấy hết sức khó chịu. Từ sau khi tu vi của hắn đạt tới cảnh giới Hóa Thần kỳ, đã rất lâu rồi không còn phải gọi người khác là tiền bối nữa. Lần này, nói ra hai chữ đó, hắn cảm thấy có chút ngượng ngịu.
Bất chợt, hắn sực nhớ ra cái gì đó liền nói tiếp:
- Tiền.tiền bối muốn nói tới vật phẩm truyền thừa để đi vào Cổ Thần chi địa đúng không? Nếu là vật đó thì ngài thực sự đã tìm nhầm người. Nó do một người tên là Lục Dục ma quân đang cầm.
Vương Lâm trầm ngâm, suy nghĩ một chút. Cỗ thần thức dao động từ xa đang tới mỗi lúc một gần. Thông qua ma đầu trên đường, Vương Lâm có thể nắm chắc được vị trí của đối phương. Trong khi cùng với Cổ Đế nói chuyện, hắn cũng điều khiển du hồn công kích để ngăn cản bước tiến của đạo thần thức đó.