Đệ tam quan thực tế cũng không phải thực sự là Tịch Diệt giới. Nó giống như một cái khe không gian có kích thước khổng lồ mà thôi.
Trong đệ tam quan, Vương Lâm chầm chậm đi về phía trước. Mỗi nơi đi qua, hai tay hắn lại điểm liên tục về xung quanh. Mỗi lần điểm một cái đều có một du hồn xuất hiện, sau đó bị hắn thôn phệ.
Lâu lắm rồi hắn chưa có được cảm giác thôn phệ như thế này. Tính toán một cách cẩn thận thì từ khi hắn ra khỏi chiến trường ngoại vực tới nay đã được mấy chục năm. Mà thời gian đầu, khi từ chiến trường ngoại vực trở về, uy nghiêm của pháp tắc giới luật lởn vởn trong đầu hắn mãi không tiêu tán.
Ma đầu Hứa Lập Quốc và con ma đầu thứ hai bám theo sau. Dọc đường đi, cả hai đều có cảm giác ớn lạnh, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh. Nhìn đám tiền bối có thực lực rất mạnh của mình, không hề có một chút phản kháng rơi vào trong miệng sát tinh mà thêm sợ hãi.
Năm đó, thần thức khổng lồ của Vương Lâm áp súc lại thành một tia Cực cảnh thần thức. Nếu không tính tới thân phận thôn hồn thì hắn chính là kẻ đứng đầu của du hồn.
Giữa các thôn hồn có thể cắn nuốt lẫn nhau hay không thì Vương Lâm cũng không biết. Hắn chỉ biết rằng giữa các thôn hồn, nếu không phải trường hợp bất đắc dĩ cũng sẽ không triển khai tấn công. Tất cả đều lấy phương pháp cộng sinh để giải quyết tất cả vấn đề.
Phi hành một thời gian, số lượng du hồn mà Vương Lâm cắn nuốt đã rất nhiều, nhưng vẫn không gặp được một thôn hồn nào hết. Thấy vậy, hắn có phần trầm ngâm. Bất chợt, trong đầu chợt có một suy nghĩ, thân thể hắn liền dừng lại. Hai cánh tay giang ra, lập tức những hòn đã đang trôi nổi xung quanh đều bay về phía hắn.
Rất nhanh, nhưng tảng đá đó tụ tập với nhau, hình thành một ngọn núi khổng lồ. Vương Lâm nhảy lên đứng trên núi đá. Tay phải hắn chợt vẫy nhẹ, băng diễm màu lam chợt bay ra khỏi lòng bay tay.
Tinh quang trong mắt Vương Lâm lóe lên, hắn đặt tay phải lên trên núi đá. Nhất thời băng diễm liền chui vào bên trong. Nguyên bản giữa các khối đá có rất nhiều khe hở, lập tức bị một vầng sáng màu lam bao phủ. Từng làn hơi lạnh tỏa ra khắp nơi. Trong chốc lát, tất cả khe hở trên ngọn núi đá bị một màu lam phủ kín, liên kết chúng lại với nhau.
Vương Lâm thu tay lại, băng diễm màu lam lập tức trở lại bên người rồi nhanh chóng chui vào trong đan điền. Vương Lâm hít một hơi thật sâu, thần thức trong mắt hắn lóe lên liên tục. Tay phải hắn khẽ khua lên, một cái vòng tròn tàn ảnh lập tức xuất hiện. Vỗ nhẹ một cái, vòng tròn tàn ảnh liền khảm vào trên ngọn núi.
Trong nháy mắt sau khi vòng tròn tàn ảnh dung nhập vào trong, núi đá liền tỏa ra quang mang chói mắt. Nhưng chỉ trong phút chốc nó liền trở nên ảm đạm. Vương Lâm bình tĩnh ngưng thần, tay phải khua lên rất nhanh. Vô số những vòng tròn tàn ảnh liên tục xuất hiện trên người hắn rồi nhập vào trong núi đá. Rất nhanh, ngọn núi đã biến thành một ngọn Cấm Sơn nho nhỏ.
Vương Lâm suy nghĩ một chút rồi dẫm nhẹ xuống đất. Từ từ, thân thể của hắn dung nhập vào bên trong, cuối cùng hoàn toàn biến mất. Hắn khoanh chân ngồi trong núi đá. Tay phải hắn lại xuất ra một cái vòng tròn tàn ảnh nữa đánh vào trên vách đá.
Nhất thời, cả ngọn núi rung rinh nhanh chóng thu nhỏ lại. Cuối cùng, kích thước của nó cũng giống như những hòn đá bình thường đang trôi nổi xung quanh. Nhìn bề ngoài của nó chẳng hề có một chút điểm khác biệt. Nó cũng giống hệt như những hòn đá xung quanh.
Vương Lâm ở bên trong hòn đá. Cực cảnh thần thức lưu chuyển, xuất ra một tia nhỏ bé. Sau khi thần thức bay ra ngoài liền biến ảo thành một cái bóng người.
Thần thức của Vương Lâm hóa thành bóng người, bay về phía trước rồi biến mất. Sau khi thần thức ly thể, không còn sự hạn chế của thân thể, nhẹ nhàng bay trong hư vô. Chỉ thấy một tầng sóng gợn từ cái thân thể ngưng tụ từ thần thức của Vương Lâm khuếch tán ra xung quanh. Đám du hồn ẩn nấp xung quanh đều xuất hiện, trên mặt lộ vẻ cung kính.
Ngay sau đó, đám du hồn như nhận được một mệnh lệnh nào đó lập tức lóe lên rồi biến mất. Chúng nhanh chóng bay về bốn phía. Khi thần thức của Vương Lâm càng lúc càng khuếch tán ra xa, càng có nhiều du hồn cảm ứng được sự tồn tại của hắn. Sau khi lộ vẻ thuần phục, chúng lại bay về bốn phương tám hướng.
Thần thức của Vương Lâm vừa mới rời khỏi thân thể lập tức nhanh chóng biến hóa. Một lần nữa hắn lại trở thành thôn hồn. Hắn bay đi rất nhanh. Nơi mà hắn đi qua, bất cứ một con du hồn nào cũng vô cùng cung kính.
Dần dần, Vương Lâm có thể cảm ứng được ở một nơi cực xa có một thần thức khổng lồ. Hiển nhiên đạo thần thức đó cũng chính là thôn hồn. Chỉ có điều nó đang đứng trong một loại cảnh giới kỳ quái, giống như đang ngủ say vậy.
Sau khi hắn cảm nhận được đối phương, đạo thần thức khổng lồ vẫn chẳng hề phản ứng. Vương Lâm trầm ngâm một chút rồi chẳng để ý tới thôn hồn tiếp tục khuếch tán thần thức, khống chế thêm càng nhiều du hồn phục vụ cho mình.
Vào lúc này, ở một vị trí nào đó trong đệ tam quan, trên một hòn đá thật lớn, Đoan Mộc Cực đang khổ sở đứng ở đó. Bên cạnh hắn là Uông Thanh Việt với nét mặt lạnh lùng.
Rõ ràng Đoan Mộc Cực và Uông Thanh Việt đi cùng với nhau từ hư vô thông đạo. Sau khi vượt qua nới đó, cả hai tiến vào Hành Kim chi địa. Cho dù bất cứ chỗ nào thì với ngũ hành độn thuật của Uông Thanh Việt, cả hai cũng đều vượt qua một cách dễ dàng. Sau đó, bọn họ cùng tới Cấm Sơn.