Thân thể hắn vẫn không nhúc nhích, quan sát kỹ một chút, trong lòng thầm mắng:" Lại là một cái liên hoàn cấm chế. Kẻ này đúng là quá âm hiểm".
Hắn vung tay lên, ném ra bốn lá cờ nhỏ màu trắng. Bốn lá cờ nhanh chóng xoay tròn, rơi về bốn phía xung quanh hắn. Sau đó, ánh mắt của hắn âm trầm, chỉ một cái. Bốn lá cờ nhỏ đột nhiên biến thành to. Không hề có gió, nhưng bốn lá cờ vẫn bay phần phật, hóa thành vô số tia sáng trắng, bay về phía Vương Lâm.
Các tia sáng trắng hơi dừng lại một chút, sau đó chợt động, rồi tập hợp lại một điểm lao thẳng về một phía trên vách đá.
Vương Lâm đang ngồi giữa vô số cấm chế vẫn thản nhiên. Ánh mắt hắn bình tĩnh không hề có chút rối loạn. Đối với trình độ mười năm nghiên cứu cấm chế của bản thân, hắn hoàn toàn tin tưởng. Nếu cấm chế vội vàng bày ra, chắc chắn không thể lừa được đối phương. Nhưng cấm chế ở đây là do hắn mất tới một năm để hoàn thành.
Vì vậy mà Vương Lâm hoàn toàn tự tin. Khi thấy đối phương sử dụng phương pháp đặc biệt để dò xét, Vương Lâm cười lạnh, vẫn ngồi im ở đó.
Nhất là điểm công kích của đối phương chính là nơi mà Vương Lâm cố ý lộ ra một chút sơ hở. Nếu như người đó mà không nhận ra thì đúng là Vương Lâm đã thêm tốn công.
Bốn lá cờ trắng xuất ra những tia sáng, sau khi chúng ngưng tụ lại một chỗ, trong chớp mắt liền lao vào khoảng không có vô số cấm chế của Vương Lâm.
Đó là một chỗ nhìn như vách đá hết sức bình thường, không có gì kỳ lạ. Nhưng dưới sự ăn mòn của tia sáng, chúng liền từ từ nhạt dần rồi biến mất, để lộ ra một con đường nhỏ.
Cổ Đế chớp chớp hai mắt, nhìn chằm chằm vào con đường nhỏ. Sau khi suy nghĩ một chút, hắn vẫn không đi tới, mà vung tay, thu hồi mấy tia sáng trắng. Sau đó, hắn lại quan sát một cách cẩn thận.
Với kinh niệm mấy năm phá giải cấm chế trên Cấm Sơn, hắn biết cấm chế nơi đây, bên trong chắc chắn còn ẩn chứa sát chiêu. Nếu không cẩn thận rất dễ động tới một số cái cấm chế khổng lồ.
Hơn nữa, nơi này rất gần đỉnh núi. Uy lực của cấm chế trên núi khiến cho hắn phải ứng phó rất vất vả. Nếu không có thời gian hơn ngàn năm học tập cấm chế thuật khiến cho hắn có thể tránh nặng tìm nhẹ thì sẽ càng thêm khó khăn. Vì vậy mà Cổ Đế hết sức cẩn thận. Hắn khoanh chân ngồi xuống, khống chế tia sáng, từ từ xâm nhập mà phá giải cấm chế.
Vương Lâm vẫn cười lạnh như trước. Thực tế vị trí của hắn cách Cổ Đế không quá mười trượng. Nhưng Cổ Đế lại không nhìn thấy hắn. Cho dù là sử dụng thần thức cũng khó mà chui vào trong cấm chế. Dù sao ở đây, ngoại trừ bản thân Vương Lâm cũng chẳng biết hắn đã bố trí bao nhiêu cấm chế.
Mà với tính cẩn thận của Vương Lâm thì chắc chắn cũng không thể nào ít được. Gần như toàn bộ mười năm sở học của hắn về cấm chế đều xuất hiện hết ở đây.
Một tháng sau, Cổ Để đang đứng trước con đường nhỏ mà hắn đã mở ra từ hơn tháng trước, nét mặt có phần khó coi. Vốn tưởng cấm chế nơi này vô cùng phức tạp, âm độc, nhưng sau một tháng cẩn thận nghiên cứu, hắn lại cảm thấy ngạc nhiên. Bởi cấm chế nơi đây vô cùng đơn giản. Sự tương phản một trời một vực đó khiến cho trong lòng hắn vô cùng tức giận. Cũng may, những việc như thế này hắn đã gặp mấy lần.
Sau khi hít một hơi thật sâu, liền ngẩng đầu nhìn lên ngọn núi, thầm quyết định. Sau khi đi lên đỉnh núi, nếu có thể gặp được người thần bí đó, tốt hay xấu hắn cũng phải lãnh giáo một lúc. Sự căm hận của hắn đối với người này đã trở nên khắc cốt ghi tâm.
Có điều, Cổ Đế vẫn hết sức cẩn thận. Bởi trên đường đi, người thần bí đó am hiểu nhất là hư hư thực thực. Thoạt nhìn rất thật nhưng cuối cùng lại là giả. Nhưng thực tế, chỉ cần sơ hở một chút là đối mặt với nguy hiểm ngay lập tức, bởi đó lại là thật. Vì vậy, tinh thần Cổ Đế hết sức tập trung, quan sát bốn phía, từ từ đi về phía trước.
Đi theo con đường nhỏ chưa được năm trượng, chợt vách đá xung quanh chợt nhục nhích, xuất hiện một cây cột đá nhọn hoắt với tốc độ cục nhanh.
Cổ Đế nhìn thấy cây cột đá chẳng những không kinh ngạc mà còn thở phào nhẹ nhõm. Hắn khua tay một cái. Nhất thời một vầng sáng màu lam tỏa ra xung quanh thân thể hắn. Cây cột đá đâm vào vầng sáng lập tức bị biến thành màu lam.
Lúc này nhìn lai, trong con đường nhỏ ngắn ngủi, khắp nơi toàn là những cây cột đá màu lam.
Ngay sau đó, một cơn gió chợt thổi tới khiến cho tất cả những cây cột đá bị vỡ vụn rơi đầy trên đất. Tạo thành một lớp vụn băng màu lam.
Cổ Đế nhấc chân, tiếp tục đi về phía trước. Một lúc sau, khi thấy hắn sắp đi hết con đường nhỏ, Vương Lâm đang ở ngoài, liền chớp mắt. Trên tay phải của hắn có một cái vòng tròn tàn ảnh. Chỉ cần ném nó ra là có thể phát động cấm chế bốn phía công kích.
Tuy nói cơ hội giết chết đối phương không nhiều, nhưng chắc chắn có thể khiến cho Cổ Đế bị thương.
Sau khi suy nghĩ một chút, tay phải Vương Lâm co về, thu lại vòng tròn tàn ảnh, lặng lẽ nhìn Cổ Đế đi ra. Sở dĩ hắn không động thử là bởi vì không muốn phá vỡ sự cân bằng. Nếu Cổ Đế bị thương, thì với suy nghĩ của Vương Lâm, chắc chắn hắn sẽ tìm một nơi để chữa thương. Nếu không bị bắt buộc, chắc chắn hắn sẽ chẳng đi trước. Hiển nhiên, đây cũng không phải là điều mà Vương Lâm mong muốn nhất.
Một lúc sau, Vương Lâm lại ra tay. Tay phải hắn vung lên, vòng tròn tàn ảnh liền khuếc tàn về bốn phương tám hướng. Chỉ thấy vô số tàn ảnh nhanh chóng chui vào trong cấm chế. Trong nháy mắt, vô số cấm chế mà Vương Lâm bố trí xung quanh liền mở ra.
Với trình độ về cấm chế của Cổ Đế. Sau khi ra khỏi tiểu đạo được một đoạn liền cảm thấy ngay có điều gì đó không hợp lý. Nơi này, cấm chế tầng tầng lớp lớp, trong ngoài ẩn chứa vô số biến hóa. Số lượng cấm chế nhiều tới mức khiến người ta phải tê dại. Hắn biến sắc, không nói lời nào nhanh chóng lao về phía trước.
Cùng lúc đó, cấm chế được mở ra. Một đạo ánh sáng bảy màu, từ vách núi chợt xuất hiện nhanh chóng bay về phía Cổ Đế. Cổ Đế liền biến sắc. Hắn biết rằng đạo ánh sáng bảy màu đó không hề có lực công kích, nhưng nó là một cái cấm chế ánh sáng. Chỉ cần chạm phải nó là lập tức sẽ bị truyền tống đến một vị trí mà người hạ cấm chế đã định trước.
Tay phải Cổ Đế vội vã vung lên. Bốn lá cờ nhỏ màu trắng lập tức lơ lửng trước người. Hắn đau lòng liếc nhìn bốn lá cờ, rồi lặng lẽ phun ra một đạo linh khí. Nhất thời, bốn lá cờ nhỏ nhanh chóng xoay tròn. Một cái thông đạo tối om chợt xuất hiện giữa bốn lá cờ.
Lúc này, cái cấm chế ánh sáng đã tới. Cổ Đế liền nhảy vào trong thông đạo sau đó xuất hiện cách đó mười trượng.
Sau khi ra khỏi cấm chế, tốc độ của hắn chợt tăng lên, nhảy ra khỏi đó mấy trượng nữa. Trán hắn đầy mồ hôi, nét mặt u ám, quay đầu nhìn cấm chế đã trở lại bình thường.
Trầm mặc một chút, hắn xoay người đi về phía trước. Bốn lá cờ nhỏ vẫn xoay vòng bên người hắn.
Hai mắt Vương Lâm vẫn nhìn chăm chú vào bốn lá cờ nhỏ màu trắng. Sở dĩ, hắn triển khai tấn công là bởi vì lão già này quá âm hiểm và xảo trá. Nếu cứ để cho bình an mà đi ra, không chừng lão sẽ nảy sinh nghi ngờ. Đến lúc đó, phát sinh rắc rối thì rất mệt.
Như thế, phản công một chút, khiến cho đối phương phải ứng phó một cách chật vật. Lúc đó, chắc chắn lão chẳng nghi ngờ gì nữa. Dù sao thì cấm chế trên Cấm Sơn có rất nhiều. Vừa đi vừa phá giải cũng là chuyện bình thường.
Chỉ có điều khiến cho Vương Lâm không thể ngờ được rằng bên người đối phương lại còn có bốn lá cờ nhỏ. Chúng lại có tác dụng tạo ra một cái thông đạo giữa cấm chế khiến cho lão có thể rời đi an toàn. Hiển nhiên, bốn lá cờ này chính là con át chủ bài của Cổ Đế để vượt qua cấm chế.
Vương Lâm suy nghĩ một chút, rồi tiếp tục ngồi xuống. Ánh mắt hắn nhìn về phía dòng xoáy trên đỉnh núi cách đó mấy trăm trượng.
Lúc này, sắc mặt Lục Dục ma quân đang xám xịt đứng cách đỉnh núi gần trăm trượng. Nếu không phải vướng tên thanh niên kia thì hai năm trước hắn đã đến được chỗ này.
Cấm chế nơi đây, cho dù là hắn cũng không dám chạm phải nó. Trước đó có một lần phá giải thất bại, chạm phải cấm chế liền xuất hiện một cái cấm chế ánh sáng. Trên Cấm Sơn, thứ mà Lục Dục ma quân đau đầu nhất chính là loại cấm chế này. Một khi bị truyền tống tới phạm vi của cấm chế khác thì kết quả sẽ vô cùng nguy hiểm. Mắt thấy không thể tránh kịp, hắn đành phải lấy tên thanh niên bên cạnh để thế thân, mới có thể tránh thoát.