Sau khi có được cực phẩm linh thạch, không phải Vương Lâm không nghĩ tới việc theo đường cũ trở ra. Nhưng lúc đó, tình huống quá nguy cấp. Nếu quay đầu bỏ đi, mà không có Mạnh Đà tử mở đường thì có thể an toàn trở lại vị trí lúc đầu hay không cũng chẳng biết được. Mặc dù, cố hết sức trở về được đó nhưng nếu nó chỉ truyền tống một chiều thì chờ đợi Vương Lâm chắc chắn là một cái chết.
Với tính cách của Vương Lâm, trừ khi bất đắc dĩ, nếu không hắn chẳng đánh cuộc mạng sống của mình làm gì.
Nhưng theo những gì mà hắn suy nghĩ thì ngàn năm trước bốn người Mạnh Đà tử có thể trở về rõ ràng là có truyền tống trận để đi ra. Nếu không, với bốn người Mạnh Đà tử mà nói, chỉ sợ cũng không dám ở đây mà chạy loạn. Đáng tiếc, ngọc giản của Mạnh Đà tử lại không nhắc tới nơi đây. Mà những bản ghi chép của bọn họ cũng không ở trong tay Mạnh Đà tử.
Quang mang trong mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn tin rằng nếu có thể tìm được những bản ghi chép đó, chắc chắn có thể tìm thấy đường ra.
Sau khi cẩn thận quan sát bốn phía, Vương Lâm từ từ đi về phía trước. Được một lúc, hắn chợt dừng lại, nhìn chằm chằm vào vách đá đằng xa. Trên vách đá có một chút linh lực dao động. Vương Lâm quan sát một chút rồi lùi lại vài bước, sau đó đi sang một bên.
Bầu trời u ám càng làm tăng thêm cảm giác nặng nề trong lòng con người. Sau khi Vương Lâm cẩn thận đi qua một cái khe hở giữa hai cấm chế, mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn nhìn lại phía sau. Từ lúc bắt đầu tới giờ, mới đi được khoảng ba mươi trượng nhưng đã chiếm của hắn tới mấy canh giờ.
Liếc mắt nhìn ngọn núi cao không thấy đỉnh. Căn cứ vào tốc độ như vừa rồi, Vương Lâm chẳng biết mình phải mất bao nhiêu lâu mới có thể lên tới đỉnh núi.
Hắn thầm than một tiếng. Muốn vượt qua được cửa thứ hai hoàn toàn phải dựa vào chính bản thân mình. Vương Lâm suy nghĩ một chút, sắc mặt của hắn trở nên u ám. Với tu vi Kết Đan kỳ của hắn bây giờ, muốn vượt qua chỗ này quả thực hết sức nguy hiểm. Nhưng lui lại phía sau cũng nguy hiểm chẳng kém.
Muốn sống sót, chỉ có thể kiên trì đi về phía trước. Vương Lâm suy nghĩ một chút. Hắn cũng không tiếp tục đi nữa, mà lui lại phía sau, cẩn thận quay trở lại.
Chân ngọn núi là nơi bắt đầu có cấm chế. Khi xuống tới nơi, hắn dừng lại, ngồi xuống, cẩn thận quan sát cấm chế ở đây.
Trong phạm vi mấy chục trượng quanh đây cỏ mọc vô số. Nhưng càng đi lên cao, cỏ lại càng ít. Tuy nhiên, nếu cẩn thận nhìn kỹ, thì đám cỏ dại đó như mọc theo một quy tắc nào đó.
Vương Lâm hết sức chăm chú nhìn từng gốc cỏ. Mỗi lần xem xong một gốc, hắn lại lấy ngọc giản ra ghi chép những gì đã quan sát được.
Mất ba ngày, Vương Lâm dừng ở đây quan sát từng gốc cỏ. Ghi chép toàn bộ dao động, phương hướng.Hắn muốn thử xem thông qua chúng có tìm được một phương pháp phá giải cấm chế hay không.
Vương Lâm biết rằng nếu mình cứ tự tiện xông vào thì chẳng có lấy một chút hy vọng mà bước lên đỉnh núi.
Hơn nữa, càng lên cao, uy lực của cấm chế càng lúc càng lớn. Đồng thời, những khe hở để di chuyển càng lúc càng nhỏ. Có khả năng không có cả đường mà đi. Một khi tới đó, nếu không có sự chuẩn bị từ trước thì chết là cái chắc.
Nếu muốn vượt qua được cửa ải này, phải cố gắng nghiên cứu về những cấm chế nơi đây. Hiểu được càng nhiều thì khả năng sinh tồn của hắn càng lớn. Ngoại trừ cách đó ra cũng chẳng còn có một cách nào khác.
Vì vậy Vương Lâm mới từ trên quay xuống đây, cẩn thận tìm hiểu.
Cấm chế cùng với trận pháp hoàn toàn khác nhau. Trận pháp chỉ dùng một thủ đoạn đặc biệt tạo ra một thức pháp thuật nào đó có uy lực lớn hay nhỏ. Cái thứ này liên quan tới rất nhiều điều. Có dùng suốt đời đi nghiên cứu cũng chỉ mới chạm được vào cánh cửa của nó mà thôi.
Còn về cấm chế.thực tế nó cũng là một loại trận pháp. Tuy nhiên, nó lại là một thứ pháp thuật mang tính chất linh hoạt. Nó có thể tuân theo suy nghĩ của người tạo ra mà thay đổi. Đơn giản mà nói thì cấm chế có xu hướng của thần niệm.
Thông thường, một người có đại thần thông chỉ cần trong lòng muốn là có thể hạ được cấm chế. Cho dù có trải qua hàng ngàn, hàng vạn năm, chỉ cần thần niệm không mất thì cấm chế vẫn còn nguyên tác dụng.
Thậm chí có loại cấm chế, cho dù người bố trí nó chết đi, thì thần thức lưu lại trên cấm chế sẽ tự hình thành ý thức riêng, duy trì sự vận chuyển của cấm chế.
Có thể nói cấm chế có hàng ngàn hàng vạn loại biến hóa. Ngoại trừ người bố trí cấm chế ra, rất ít người có thể hiểu được về nó. Còn phương pháp bài trừ cấm chế cũng chỉ có hai loại. Đơn giản nhất là dùng sức mà phá hủy. Phương pháp này đòi hỏi tu vi rất cao.
Phương pháp thứ hai chính là tìm hiểu được nguyên lý và quy tắc của cấm chế đến một mức độ nào đó thì có thể phá giải.
Cách mà Vương Lâm sử dụng đúng là phương pháp thứ hai.
Sau khi hắn ghi chép được những gì quan sát về cấm chế liền bắt đầu nghiên cứu. Cũng may, khi còn là thôn hồn, hắn đã bỏ thời gian tìm hiểu rất nhiều về trận pháp nên lúc này nghiên cứu cấm chế cũng có thể hiểu được.