Vương Lâm phất tay một cái. Phi kiếm liền bay vào trong tay hắn. Sau đó, Vương Lâm liền thu nó vào trong túi trữ vật. Đến lúc này, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn cũng không muốn bị chính phi kiếm do mình luyện chế làm bản thân trúng độc mà chết.
Sau khi tạo được một thanh phi kiếm tốt, Vương Lâm đứng lên. Đưa mắt nhìn về phía cây cầu, rồi không nói tiếng nào đi thẳng về phía trước. Sau lưng hắn, vô số cơn lốc rít lên bám theo.
Vương Lâm cẩn thận mà đi. Cảnh vật trước mắt bất chợt thay đổi. Cây cầu đá dưới chân lập tức thu nhỏ lại còn có chừng trăm trượng. Phía bên kia cây cầu từ từ xuất hiện một dòng xoáy lớn.
Vương Lâm khẽ chớp chớp hai mắt. Hắn suy nghĩ một chút rồi giơ tay phải ra. Một con tiểu thú lập tức bay tới lòng bàn tay của hắn. Hắn ném thẳng con tiểu thú về phía trước. Tiểu thú giống như một tia chớp lao thẳng về phía dòng suối.
Khi tiểu thú bay ra được khoảng mười trượng, một đạo tia chớp màu tím chợt từ trên trời giáng xuống, đánh trúng vào người nó. Trong nháy mắt, tiểu thú hóa thành tro bụi.
Nét mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên. Nếu nó không có cấm chế thì hắn chỉ cần dốc sức toàn lực là có thể vọt qua. Còn bây giờ, chỉ có thể từng bước một chậm rãi mà đi, không thể vội vã được. Hắn nhìn con đường dài trăm trượng, hít một hơi thật sâu rồi cất bước.
Mỗi một bước, Vương Lâm đều hết sức tập trung. Sau khi hắn đi được mười trượng, làn bụi trong không trung chợt trở nên đậm đặc. Bất chợt những cơn lốc phía sau lưng hắn chợt biến mất. Kể cả ma đầu thứ hai cũng không thấy dấu vết. Cho dù Vương Lâm cùng nó có sự liên hệ về thần thức nhưng như có một thứ lực lượng vô hình ngăn cản khiến cho mất đi tác dụng.
Vô thức Vương Lâm định quay đầu nhìn lại phía sau. Nhưng vào lúc hắn chuẩn bị quay đầu liền lập tức ngừng lại. Nét mặt Vương Lâm trở nên âm trầm, suy nghĩ một chút. Sau đó, hắn nhếch mép cười lạnh, tiếp tục đi về phía trước.
Vừa mới đi thêm được mười trượng.
Bất chợt phía sau hắn vang lên một tiếng gầm kinh thiên động địa, khiến cho cả cây cầu cũng phải rung rinh. Vương Lâm cố gắng giữ thân thể ổn định. Tiếng gầm đó đối với hắn hết sức quen thuộc. Nó rõ ràng là tiếng rống của con giao long màu đỏ bên trong thi cốc.
Một luồng hơi nóng từ phía sau thổi tới. Vương Lâm nhắm mắt, cũng chẳng thèm sử dụng thần thức quan sát. Nếu nơi đây đã có tên là Bất Quy lộ thì có nghĩa là một khi đã bước chân lên không thể quay trở lại.
Nhưng nếu chỉ như thế thì cũng chẳng có gì. Trong suy nghĩ của Vương Lâm, nơi này chắc chắn không chỉ đơn giản như vậy. Có thể nó không chỉ có nghĩa là không thể quay lại, mà ngay cả đầu cũng không được phép ngoái lại phía sau. Thậm chí cả thần thức cũng không được phép. Tóm lại, tất cả đều phải tuân thủ theo hai chữ Bất Quy(không quay lại) mà làm. Nếu không sẽ giống như tiểu thú, chết ngay tại cây cầu này.