Hai mắt Vương Lâm chớp chớp, lại nhìn xuống cây cầu bằng đá đen dưới chân. Trong ba ngày qua, hắn vẫn quan sát nó, không hề đặt chân ra ngoài. Trong cái thế giới toàn bụi này, ngoại trừ cây cầu ra tất cả đều là một khoảng không gian.
Vương Lâm suy nghĩ một chút rồi, vung tay phải lên. Nhất thời, bốn mươi hai cơn lốc tản ra. Chúng không còn xoay tròn nữa, mà hóa thành hơn một vạn con tiểu thú, khuếch tán ra xung quanh.
Vương Lâm chớp chớp hai mắt, thông qua ma đầu để kiểm soát số lượng tiểu thú. Cả đám tiểu thú nhanh chóng bay về bốn phương tám hướng. Những tiếng gào rít của chúng từ từ xa dần, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Một lúc sau, hắn chợt mở hay mắt, sau đó bay về hướng Tây Bắc. Theo sau hắn, đám tiểu thú từ bốn phương tám hướng bắt đầu tụ tập lại, hình thành một cơn lốc.
Một lúc sau, Vương Lâm bất chợt dừng lại. Trước mặt hắn xuất hiện một tấm bia đá cao khoảng ba mươi trượng. Tấm bia có màu hơi đỏ, tỏa ra một chút yêu khí. Vài con tiểu thú tò mò bay lại tấm bia, va cánh vào đó phát ra những tiếng ong ong.
Nhìn thấy Vương Lâm đi tới, mấy con tiểu thú vội vàng bay đi, chui vào trong cơn lốc. Vương Lâm nhìn tấm bia đá, chỉ thấy trên đó có viết ba chữ to: Bất Quy Lộ (không đường về).
Ba chữ đó ẩn chứa những nét tang thương theo thời gian. Vương Lâm nhìn kỹ một chút, chợt nhìn lên đỉnh tấm bia đá. Sau khi quan sát, hắn vung tay phải lên, nhất thời một cơn gió xuất hiện, cuốn bay đi lớp bụi trên đó. Ở một góc của tấm bia, có mấy hàng chữ nhỏ.
- Vượt qua Hành Thổ chi địa, thu phục được thú vương, tiến vào Bất Quy lộ. Nơi đây có chút thú vị, vì vậy lưu lại cho đời sau một lời. Nếu là người hữu duyên thì hãy cẩn thận cân nhắc hai chữ Bất Quy.
Nét mặt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đang hết sức cả kinh. Những chữ nhỏ này, ngay khi hắn mới bắt đầu tiến vào ngọn hắc tháp trong Hành Thổ chi địa, đã từng gặp qua. Hiển nhiên là do cùng một người viết.
Xem những chữ bên ngoài Hành Thổ chi địa, có thể thấy nơi đó đối với người này hết sức đơn giản. Ngay cả con thú vương trong con lốc lớn như thế mà cũng bị thu phục.
Vương Lâm nheo nheo mắt thầm nghĩ, nếu theo như lời người này nói thì tại sao thú vương vẫn còn ở Hành Thổ chi địa? Những lời người này hơn nửa có chút giả dối. Dù sao hai chữ thu phục cũng không cần phải nói cũng hiểu được ý nghĩ của nó. Nếu đã bị thu phục thì chắc chắn phải đi theo rồi.
Tất nhiên cũng có khả năng, người này thật sự thu phục được thú vương. Nhưng qua vô số năm, Hành Thổ chi địa lại sinh ra một con nữa.
Rốt cuộc thật hay giả, Vương Lâm cũng chẳng quan tâm. Ánh mắt hắn lại nhìn về phía ba chữ Bất Quy lộ mà suy nghĩ.
Một lúc sau, hắn xoay người bay về phía cây cầu. Một đàn lốc bám sát sau lưng hắn.
Trở lại bên cây cầu, Vương Lâm vỗ vào túi trữ vật. Ma đầu Hứa Lập Quốc liền chui ra, ghen ghét nhìn về phía cơn lốc, trong lòng thầm nói:
- Cái tên tiểu đệ kia có gì hơn người cơ chứ? Sau này lão tử cũng muốn đi theo tiểu đệ.
Vương Lâm chỉ vào cây cầu đá một cái, ma đầu Hứa Lập Quốc lập tức cảm thấy hưng phấn. Lần này, hắn chẳng giống như ngày trước, cò kè mặc cả. Ngược lại trong lòng vui vẻ, đắc ý nhìn cơn lốc mà thầm nghĩ:
- Nhìn thấy không? Chủ tử đã nhìn trúng lão tử mà. Nếu không, chuyện như thế này làm sao lại không giao cho lão nhị cơ chứ?
Hắn nhìn về phía Vương Lâm, nét mặt có chút nịnh bợ, rồi bay về phía cây cầu. Sau khi bay đi rất xa, vẫn không gặp phải nguy hiểm gì, hắn lượn quanh vài vòng rồi mới quay lại.
Vương Lâm nhíu mày, tay phải hắn duỗi ra. Nhất thời, từ trong cơn lốc bay ra một con tiểu thú. Nó bay vào lòng bàn tay của Vương Lâm. Đôi mắt nhỏ của nó nhìn hắn chăm chú, không hề nhúc nhích.
Vương Lâm vung tay phải lên, con tiểu thú lập tức bay về phía cây cầu. Vừa mới bay được khoảng ba bước, thân thể con tiểu thú run lên, dừng lại. Ánh mắt Vương Lâm ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào con tiểu thú.
Chỉ thấy thân thể nó run lẩy bẩy, chậm rãi xoay người lại, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi. Lúc này, cây cầu dưới chân nó chợt lộ ra một dòng suối. Trong nháy mắt nó nuốt chửng con tiểu thú rồi trở lại như bình thường.
Vương Lâm suy nghĩ một chút. Lúc này, hắn đã đoán được cây cầu này chính là chỗ để vượt qua được Bất Quy lộ. Hắn suy nghĩ một chút rồi lại cho vài con tiểu thú bay về phía cây cầu, nhưng kết quả vẫn như cũ.
Chỉ có một điều khiến Vương Lâm chú ý đến đó chính là, nếu cho vài con tiểu thú cùng bay tới thì chỉ con thứ nhất là bị thôn phệ. Sau khi con đó bị thôn phệ mới lần lượt tới các con khác.
Vương Lâm chớp chớp hai mắt, thầm nghĩ:
- Bất Quy.Bất Quy.ý của nó là chỉ cần đi ra là không thể quay trở về. - Hắn suy nghĩ một chút nhưng vẫn không tùy tiện di chuyển.
Mà khoanh chân ngồi xuống trên cây cầu. Hắn lấy từ trong người ra hai cái túi trữ vật. Một trong hai cái đó chính là thứ mà hắn đã ăn trộm từ thi hài thần bí bên trong động phủ có khắc Thần Đạo thuật của Chiến Thần điện.
Đáng tiếc, trên cái cúi này có một thứ lực lượng ngăn cản thần thức Vương Lâm dò xét khiến cho hắn không thể mở ra. Vương Lâm biết chỉ khi nào thần thức của đối phương biến mất người người khác mới có thể mở nó.
Nhưng đạo thần thức đó quá mạnh. Vương Lâm đã thử dò xét mấy lần liền phải bỏ qua. Hắn chỉ lấy thần thức của mình bao vây một lớp bên ngoài, không cho nó cảm ứng với xung quanh, khiến cho nó không thể cảm nhận được chủ nhân. Tuy không thể làm cho nó biến mất, nhưng để che lấp nó thì với Cực cảnh thần thức của hắn vẫn có thể làm được.