Thân thể Mạnh Đà Tử bị cơn lốc thông thiên cuồn cuồn thổi qua, liền biến mất trong lốc xoáy. Cơn lốc điên cuồng bao phủ khắp nơi.
Thân thể Vương Lâm như một tia chớp, trong nháy mắt liền tránh ra xa. Quanh người hắn có một vài cơn lốc xoáy, đang cố gắng ngăn cản Vương Lâm đi tới. Vương Lâm cười lạnh, ánh mắt hoàn toàn bình tĩnh. Đúng lúc này, trong những cơn cốc vây xung quanh, chợt có một cơn lốc chợt trở nên điên cuồng ào tới bên người Vương Lâm, nhanh chóng bao lấy hắn vào bên trong. Sau đó nó vội vàng lách khỏi nhưng cơn lốc khác mà bay ra xa.
Diễn biến quá nhanh khiến cho nhưng cơn lốc khác không kịp phản ứng. Mà cho dù có phản ứng thì với linh trí của chúng thì cũng còn lâu mới kịp.
Vương Lâm đứng trong cơn lốc, nhanh chóng bay thẳng về dòng xoáy giữa không trung. Lúc mới rồi, khi vừa từ trong cơn lốc lao ra, trong khoảng khắc hắn đã âm thầm khống chế hai con ma đầu vọt tới bên cạnh một cơn lốc mà cướp đoạt quyền khống chế. Tất cả mọi việc hết sức thuận lợi, nên lúc này trốn khỏi cũng hết sức nhẹ nhàng.
Hai mắt thú vương đang ẩn trong cơn lốc lớn nhất, lạnh như băng nhìn ra xung quanh. Cuối cùng, khi ánh mắt nhìn về phía cơn lốc có Vương Lâm ở bên trong, nét mặt liền có phần nghi hoặc. Thoáng cái, nó liền kêu to lên một tiếng. Nhất thời, tất cả cơn lốc xung quanh đều đuổi theo Vương Lâm.
Về phần nó, ánh mắt trở nên cổ quái, nhìn cơn lốc có Mạnh Đà Tử bên trong bị nó bắt được. Sau đó, nó mang theo đối phương nhanh chóng di chuyển ngược với hướng của Vương Lâm, từ từ biến mất.
Lúc này, vô số cơn lốc mang theo đám tiểu thú kéo thành một đường thẳng tắp, đuổi theo Vương Lâm.
Lúc này, mặc dù vô số những cơn lốc đang đuổi phía sau, nhưng Vương Lâm vẫn bình thản không có gì sợ hãi. Hắn thầm tính toán trong lòng. Sau đó, hắn nhìn chằm chằm về đám cơn lốc phía sau, há mồm phun ra một đạo tinh quang. Phi kiếm bất chợt lóe lên, thuấn di về phía cơn lốc mà Vương Lâm đang để ý.
Trong phi kiếm có ẩn chứa cả Cực cảnh thần thức. Mục tiêu của Vương Lâm cũng không phải là đám tiểu thú với số lượng khổng lồ bên trong cơn lốc mà là cơn lốc có Thi Lệnh giả (kẻ khống chế cơn lốc).
Dưới tác dụng của Cực cảnh thần thức, trên phi kiếm thi thoảng lại lóe lên những tia sáng sắc lạnh. Một vài tia sáng bất chợt lóe lên trong mấy cơn lốc mà Vương Lâm vẫn chú ý. Nhất thời, những cơn lốc đó dừng lại, đám tiểu thú bên ngoài lập tức rơi xuống, nét mặt ngơ ngác.
Vương Lâm vẫn chưa dừng lại. Hai tay hắn điểm ra liên tiếp. Nhất thời, tinh quang lóe lên không ngừng. Vài cơn lốc bị Vương Lâm chú ý nhanh chóng dừng lại hơn một nửa.