Ánh mắt Ma đầu thứ hai chợt lóe lên ánh hồng. Nó không nói một lời xông vào bọn chúng. Những con khác loại kia cũng rất dũng cảm, không những không tránh né ngược lại còn phóng thần thức ra nghênh chiến.
Hai bên lập tức dung hợp vào nhau. Nhờ vào chút thần thức lưu lại trong Ma đầu thứ hai mà Vương Lâm cảm nhận được tình hình bên trong diễn biến cực kỳ nguy hiểm đáng sợ. Chỉ có một kẻ còn sống sót sau cuộc chiến mà thôi. Nếu không phải Ma đầu thứ hai bị nuốt thì là con khác loại đó bị dung hợp.
Rất nhanh, Vương Lâm mỉm cười. Bản thân là một kẻ thôn hồn, nên những Ma đầu do hắn chế tạo ra cũng đã mang một chút đặc tính của Du hồn. Vì vậy mà những con khác loại kia không thể sánh bằng.
Thần thức hai bên dung hợp, cắn nuốt lẫn nhau. Sự hung tợn của Ma đầu thứ hai ngày càng lộ rõ, còn thần thức của tên kia càng lúc càng yếu dần. Cuối cùng bị Ma đầu thứ hai hoàn toàn dung hợp và trở thành một phần trong cơ thể nó.
Trong khoảnh khắc dung hợp, một bầy tiểu thú lập tức bay tới bên Ma đầu thứ hai bao vây xung quanh nó, hình thành một cơn lốc lớn. Ánh mắt Vương Lâm khẽ động, sở dĩ thần thức của bọn tiểu thú này có thể ngưng tụ lại một cách hoàn mỹ như vậy chính là vì bên trong có một thần thức chủ đạo có thể nuốt, dung hợp những con khác.
Lúc này, Ma đầu thứ hai gào lên mấy tiếng, kéo theo cơn lốc xông vào một cơn lốc khác. Ánh mắt Vương Lâm khẽ động hừ nhẹ một tiếng khiến cho sự tấn công của Ma đầu thứ hai bỗng chậm lại. Cơn lốc đang bay xung quanh người nó cũng lập tức ngừng chuyển động và hiện nguyên hình là những con tiểu thú.
Vương Lâm nhìn rõ ràng ánh mắt Ma đầu thứ hai đứng giữa bầy tiểu thú bao vây đang nhìn hắn lộ rõ vẻ đau đớn và sợ hãi.
Từ trong thần thức Vương Lâm phát ra một đạo thần niệm. Ma đầu thứ hai lập tức gào lên mấy tiếng, đám tiểu thú đang vây quanh hắn liền kéo tới vây lấy Vương Lâm. Vẻ mặt hắn vẫn như thường, ánh mắt tĩnh lặng như nước nhìn những con tiểu thú đang vỗ cánh bên cạnh mà không có chút gì dị thường.
Sau khi những con tiểu thú đó bay đến gần, hoàn toàn không phải là tấn công mà là nhấc bổng hắn lên rồi lại biến thành cơn lốc.
Ma đầu Hứa Lập Quốc vội vàng định đuổi theo. Nhưng vừa chạm phải cơn lốc liền bị đẩy văng ra, từ tận đáy lòng nó cảm thấy uất ức, hậm hực gào lên mấy tiếng. Cuối cùng, từ trong cơn lốc Vương Lâm chìa tay ra, lúc đó Hứa Lập Quốc mới chui vào được.
Ở trong cơn lốc, Vương Lâm chẳng cần phải tự mình bay đi, chân hắn đạp lên vô số tiểu thú, như đi trên mặt đất bằng. Bên ngoài được thần thức ngưng tụ của bọn tiểu thú bao bọc lấy, người ngoài khó có thể dùng thần thức để thăm dò.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, hạ lệnh cho Ma đầu thứ hai. Ngay lập tức cơn lốc liền bay về hướng Mạnh Đà Tử. Sau đó những cơn lốc khác cũng lần lượt bay theo. Cứ như vậy hơn mười cơn lốc gào thét mà tiến, rất nhanh đã tới chỗ những cơn lốc đang tập trung, từng khiến Vương Lâm phải thất kinh.
Trong khoảnh khắc bọn chúng bay tới, một đạo thần thức rất mạnh quét về phía bọn chúng. Vương Lâm vội vã thu liễm tâm thần. Thần thức đó không ngừng lại mà tiếp tục quét qua.
Hiển nhiên là đạo thần thức đó cũng không quan sát kỹ. Nó chỉ là liếc qua một chút nên hoàn toàn không phát hiện ra điều gì khác thường.
Có lẽ dưới con mắt của nó, cơn lốc này cơ bản không thể có khả năng xảy ra chuyện khác lạ. Vương Lâm ở trong cơn lốc, ánh mắt nhìn cụ phong chi vương mà trong lòng cười thầm. Không cần phải nói, nhất định trong cụ phong chi vương sẽ là một con đứng đầu.
Bây giờ hắn đã hiểu hơn một chút về loài sinh vật này. Trong mỗi cơn lốc nhất định có một con có sức mạnh ghê gớm để ngưng tự thần thức của những con tiểu thú khác lại với nhau, đồng thời là kẻ ra lệnh chỉ huy.
Điều này cũng giống như binh lính và tướng quân. Những con tiểu thú bình thường thì giống như binh sĩ, còn kẻ có sức mạnh ghê gớm ra lệnh chỉ huy kia sẽ là tướng quân. Về phần cơn lốc kia thì trong nó chính là vương giả.
Tiếp sau đó, qua cơn lốc nhìn ra ngoài chỉ thấy trong đám cơn lốc có một tòa Hắc tháp đứng sừng sững cao ngất trời, Mạnh Đà Tử hiển nhiên là ở trong đó.
Vương Lâm không hề vội vã. Hắn khiến Ma đầu thứ hai dẫn hắn tới đây chính là vì cảm nhận được phương pháp này có thể tiếp cận được mà không gây ra động tĩnh gì. Từ đó, hắn sẽ có thể tùy cơ hành động. Hắn không muốn giết Mạnh Đà Tử nhưng muốn chiếm đoạt những bảo bối của hắn. Nếu như khéo xử lý thì đó là điều hoàn toàn có thể.
Thần thức lưu lại trong Ma đầu thứ hai không giống với thần thức lưu lại trong cơ thể Ma đầu Hứa Lập Quốc. Ma đầu Hứa Lập Quốc là trải qua diễn biến trong một thời gian dài, thần thức nó đã bị khống chế một cách vô thức mà nó không hề hay biết. Nếu như Vương Lâm muốn, thậm chí không cần Cực cảnh thần thức cũng có thể biến nó thành tro bụi. Chỉ có điều trong hoàn cảnh bình thường không muốn sử dụng thần thức lưu lại trong cơ thể nó để tấn công mà là giữ nó lại để làm biện pháp cuối cùng.
Bình thường hắn thường lấy Cực cảnh thần thức để uy hiếp là để cho Lập Quốc không thể nhận ra được điều đó. Dù sao thì hắn cũng đã khôi phục được một chút trí nhớ, nên có sự khác biệt rõ ràng so với những du hồn bình thường.
Nhưng Ma đầu thứ hai này thì hoàn toàn không giống như vậy. Tuy dấu ấn của thần thức mà Vương Lâm lưu lại trong cơ thể nó không sâu sắc nhưng hắn đã sử dụng phương pháp cứng rắn nhanh chóng chiếm lấy cơ thể nó, không cho nó bất kỳ cơ hội nào để kháng cự.
Trước đây sở dĩ hắn không để Ma đầu thứ hai tiếp tục dung hợp thêm những kẻ chủ đạo khác trong những cơn lốc là vì nếu như Ma đầu thứ hai nuốt quá nhiều rất có thể sẽ khiến thần thức lưu giữ trong cơ thể nó sẽ nhạt đi. Nếu như vậy sẽ xuất hiện hiện tượng cắn ngược trở lại. Với sự thông minh của Vương Lâm, hắn tuyệt đối không để chuyện này xảy ra.