Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào tên Ma đầu tiểu thú. Cực cảnh thần thức bỗng nhiên tách ra khỏi cơ thể hóa thành một sợi xích đỏ rất lớn, gầm gào hướng về phía nó.
Uy nghiêm của Thôn hồn lập tức xuất hiện. Không cần nói tới tiểu thú Ma đầu, ngay cả Ma đầu Hứa Lập Quốc cũng phải kinh hãi co rút lại trên mặt đất, không dám động đậy. Uy ấp của thiên địch khiến nó tim đập chân run.
Tiểu thú Ma đầu biến hình lúc này giãy dụa kêu gào vài tiếng. Trái ngược hoàn toàn với Vương Lâm, nó tỏ ra vô cùng bất lực, ánh mắt tiểu thú lộ vẻ van xin.
Sợi xích màu đỏ mà thần thức biến thành, lạnh lùng quấn quanh Ma đầu một lát rồi mới từ từ được Vương Lâm thu lại. Cùng với đó tay phải Vương Lâm vung lên lấy ra một cái hồn kỳ. Ma đầu không nói một lời hóa thành khói đỏ bay vào trong hồn kỳ.
Vương Lâm lưu lại một đạo thần thức trên hồn kỳ, rồi mới đút vào túi trữ vật. Đồng thời tay phải vung lên, xung quanh lập tức có vô số đạo tơ sáng lên. Tất cả đều là thần thức do hắn bố trí từ trước, để chế ngự Ma đầu.
Những sợi thần thức này từng bó từng bó hợp lại thu vào tay Vương Lâm.
Sở dĩ vừa rồi bất luận tốc độ của tiểu thú Ma đầu nhanh đến đâu cũng không thể qua nổi hắn là có nguyên nhân. Một phần cũng là do những sợi thần thức này. Sớm phát hiện được Ma đầu này có những điểm dị thường, Vương Lâm đành lặng lẽ bố trí thần thức cấm chế thành những đạo tơ bao lấy xung quanh, giống như là tơ nhện vậy.
Mặc cho tiểu thú đâm vào đâu đều bị Vương Lâm phát hiện ra. Đồng thời, sau khi Ma đầu dung hợp rất nhiều linh hồn thì một chút thần thức lưu lại trên cơ thể nó cũng sẽ có tác dụng rất lớn.
Hai cái tác dụng lẫn nhau, Vương Lâm có thể phát hiện được hành động của Ma đầu cũng không có gì là lạ.
Sau khi thu hồi thần thức, Vương Lâm đứng dậy, theo cửa của tháp đi ra ngoài. Trầm ngâm hồi lâu, thân mình hắn khẽ động đi xuống phía dưới. Ra tới bên ngoài hắn chỉnh lại tư trang một chút rồi bước xuống, Ma đầu cũng vội vàng theo sát đằng sau.
Đáng tiếc nó cũng chẳng được tự do lâu. Vương Lâm túm lấy nó ném vào trong Long cân.
Ở vị trí này, trở lực từ dưới đất là hiển nhiên là rất lớn, Vương Lâm phải dùng tới chín phần linh lực để kháng lại trở lực. do vậy mà tốc độ của hắn giảm đi đáng kể.
Một mặt từ từ tiến về phía trước, một mặt thần thức của hắn tản ra cẩn thận quan sát phía xa.
Sau mấy ngày thần sắc Vương Lâm khẽ động, từ thần thức, hắn có thể nhìn thấy ở nơi rất xa, có một đám mây đen bay với tốc độ rất nhanh về hướng của hắn.
Mây đen bay tới đâu gió lốc xuất hiện tới đó. Những kẻ không kịp lẩn tránh lập tức bị vỡ vụn ra hóa thành tiểu thú rồi bị nó nuốt luôn. Vương Lâm chăm chú nhìn đám mây đen, vội vàng ngậm chặt Phòng độc đan, thân mình từ từ hạ xuống.