Nguồn
Vương Lâm không định trong một lần giải quyết hết bọn tiểu thú, mà là muốn bọn chúng tránh đường. Quả nhiên bọn tiểu thú dưới sự tấn công như vũ bão của phi kiếm đã tránh sang hai bên. Vương Lâm không nói một lời thuận theo khe hở đã mở ra giữa bầy tiểu thú mà đi vào trong Hắc tháp. Tới bên ngoài Hắc tháp thân mình vừa dừng lại. Mấy trăm thanh phi kiếm đang bay xung quanh lập tức được hắn thu hết vào túi trữ vật.
Cùng đó hắn cũng triệu hồi Ma đầu. Ma đầu đang vui sướng nuốt thần thức của tiểu thú không để ý tới lời triệu tập của Vương Lâm. Cực cảnh thần thức trong mắt Vương Lâm lóe lên, hừ lạnh một tiếng.
Âm thanh truyền tới tai Ma đầu, lập tức khiến nó run bắn người, không dám tiếp tục cắn nuốt nữa, thân mình nhanh chóng ngưng tụ lại, hóa thành một đạo khói đen. Hai mắt nhấp nháy, thèm thuồng nhìn thần thức tiểu thú đang tiêu tán trở về cơ thể của chúng, miễn cưỡng tiến vào trong tháp, lơ lửng bên cạnh Vương Lâm.
Nó không hiểu, đầu óc tên sát tinh này có vấn đề ở đâu, lại bỏ không giết nhiều kẻ địch như vậy, mà gọi nó quay về.
Vương Lâm đứng trong Hắc tháp tập trung nhìn bọn tiểu thú. Hắn không để ma đầu tiếp tục cắn nuốt cũng là có nguyên nhân. Hắn cũng vừa mới nghĩ tới vấn đề đó. Bọn tiểu thú tập trung nhiều một chỗ liền hình thành cơn lốc. Ở nơi này chính là chỗ trong Hành Thổ chi địa có nhiều cơn lốc nhất.
Có thể thấy, số lượng bọn tiểu thú đông không thể đếm xuể. Ngoài việc chúng có thể tấn công bằng sóng âm và thần thức, cơ thể chúng rất là yếu ớt.
Nếu như số lượng không nhiều thì rất dễ tiêu diệt, đặc biệt với bản lĩnh của Mạnh Đà Tử, chỉ cần phát tán khói độc là coi như xong. Nhưng Vương Lâm vẫn chưa thể quên cảnh tượng ở trên đỉnh Hắc tháp mà hắn được chứng kiến mấy hôm trước, những cơn lốc đen kịt kéo về ngưng tụ ở một phương.
Việc bay về một phương như vậy là có chủ ý. Chứng tỏ đám tiểu thú được một phương pháp đặc biệt nào đó triệu tập. Một khi số lượng bị giết quá nhiều, chúng có thể gọi đồng bọn tới, mà một khi rơi vào vòng tuần hoàn như vậy, đợi khi chúng bị giết đến một số lượng nhất định, nhất định sẽ hình thành một cơn đại cuồng phong.
Đồng thời nếu số lượng bị giết quá lớn rất có thể sẽ gọi cả những cơn lốc vốn đã bị Mạnh Đà Tử thu hút. Nếu như vậy không phải là tên gù giúp hắn mở đường mà là hắn sẽ phải giúp Mạnh Đà Tử kiềm chế những cơn lốc.
Trận chiến vừa rồi đã có khoảng hai trăm tiểu thú bị Vương Lâm và Ma đầu tiêu diệt. Lúc này ánh mắt Vương Lâm sáng lên, nhìn bầy tiểu thú bên ngoài đang dần dần ngưng tụ lại hình thành cơn lốc lớn. Sau khi bay mấy vòng quanh cái tháp nơi Vương Lâm đứng nó không thèm để ý tới nữa và bay về phía trước.
Đợi khi cơn lốc này đã bay xa, Vương Lâm mới thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng toát ra một luồng khí lạnh. Nơi này thật là quái dị, dường như trái với lẽ thường. Bất luận là ai, chỉ cần bị bọn tiểu thú bao vây, sau khi biết được sức tấn công bằng sóng âm và thần thức của chúng thật yếu ớt e rằng sẽ muốn tiêu diệt sạch bọn chúng, để tránh chúng tập hợp đông thêm.