Hắn đã đợi ở đây một thời gian rất lâu. Tảng đá liên tục xoay tròn, hướng về phía trên bay lên. Vương Lâm cứ thế phi hành, rốt cuộc nửa tháng sau đó theo hòn đá đi tới đỉnh.
Nơi này là điểm cuối cùng của khu vực có những khối đá. Vố số những cơn lốc xoáy thật lớn xuất hiện trong hư không. Tất cả các khối đá đều rơi vào trong lốc xoáy, chậm rãi biến mất.
Vương Lâm nhìn lốc xoáy, trầm ngâm một lúc. Tay phải hắn bắt quyết, từ bên trong túi trữ vật lập tức bay ra một thanh phi kiếm, trôi nổi bất động trước người hắn. Hắn xuất ra một tia thần thức tạo thành một đạo ấn ký trên thân phi kiếm. Sau đó tay hắn vung lên, phi kiếm lập tức bay đi về phía lốc xoáy.
Vương Lâm nhắm lại hai mắt, phi kiếm mang theo một tia thần thức, nhanh chóng tiếp cận lốc xoáy. Sau khi tới gần, nó vẫn không dừng lại mà chợt phi vào.
Ngay khi tiến vào trong, phi kiếm đột nhiên giống như chìm vào một hố bùn, một lát sau mới chậm rãi chui sang phía bên kia. Xuất hiện trước mặt Vương Lâm là một thế giới đang tỏa ra ánh sáng. Trên mặt đất là một tầng băng rất dày. Bầu trời khá u tối, nhưng vẫn có chút ánh sáng chiếu xuống đến mặt băng thì lập tức bị phản xạ.
Từng trận gió xuất hiện, xoay vài vòng trên mặt băng, sau đó thổi về phía xa xa. Từ xa nhìn lại, khu vực này hết sức rộng lớn. Cứ cách một đoạn lại xuất hiện một tòa tháp màu đen. Hắc tháp gần nhất cao mười trượng, nhưng càng về sau chúng lại càng cao. Thần thức Vương Lâm thấy được tòa hắc tháp xa nhất có độ cao đạt tới hơn bốn mươi trượng.
Những tòa tháp nối nhau tạo thành một đường thẳng tắp. Do độ cao của chúng tăng dần, tạo cho người ta cảm giác hoành tráng.
Nhất là, hắc tháp được cấu tạo từ những khối đá màu đen. Ánh sáng phản xạ từ tầng băng dưới mặt đất bị thân tháp hấp thu hết.
Phi kiếm dừng lại một lát, sau đó lại xuyên qua lốc xoáy bay trở về, rơi xuống tay Vương Lâm.
Ở bên ngoài lốc xoáy,Vương Lâm mở ra hai mắt, thu hồi thần thức trên phi kiếm. Sau đó, hắn liền thu phi kiếm vào trong túi trữ vật. Sau khi trầm ngâm một chút, từ bên trong túi trữ vật lại lấy ra Long cân. Lập tức, ma đầu từ bên trong bay ra, vẻ mặt hưng phấn nhìn Vương Lâm, lớn tiếng nói:
- Lần này giết ai?Ách…đây là nơi nào?
Ma đầu đang hưng phấn, nhưng sau khi thấy rõ bốn phía liền ngây người. Thân mình nó bay nhanh, dạo qua một vòng. Cuối cùng ánh mắt hết nhìn về hướng lốc xoáy rất lớn kia lại nhìn về phía Vương Lâm. Hắn xoa xoa tay, nói:
- Ngươi…ngươi không phải là muốn ta tiến vào nơi này chứ? Không được, tuyệt đối không được!
Vương Lâm không nói một lời, tay phải chỉ về phía lốc xoáy, lạnh lùng nhìn chằm chằm ma đầu.
Nơi này mỗi bước đều đầy rẫy nguy cơ. Nếu như không thử quá vài lần, Vương Lâm sẽ không xâm nhập bừa bãi. Vẻ mặt ma đầu đầy đau khổ, kiên quyết nói:
- Ai biết bên trong đó có cái gì? Nơi đây khiến cho ta có một cảm giác rất lạ. Không đi, tuyệt đối không đi!
Vương Lâm vỗ túi trữ vật, lập tức bay ra mấy cây hồn kỳ. Đây đều là vật hắn lấy được từ người khác. Vương Lâm lấy ra trong đó một cây. Sau khi quan sát một chút, tay phải hắn vươn ra phía trước, chộp mạnh. Lập tức hồn phách của Tang Mộc Nhai bị hút ra.
Ngày đó ở Tu Ma hải, Vương Lâm bắt gặp Tang Mộc Nhai đúng lúc gã đang giết sư huynh để đoạt cơ. Sau khi tra hỏi được những điều cần biết, hắn liền tiện tay rút đi hồn phách của đối phương, phong ấn vào trong hồn kỳ do chính Tang Mộc Nhai luyện chế.
Một tia ánh sáng trắng mỏng manh lấp lóe trong tay Vương Lâm. Trong tia sáng thấp thoáng khuôn mặt đầy sợ hãi của Tang Mộc Nhai. Tay phải Vương Lâm vung lên, tia sáng lập tức bay về phía ma đầu.
Ma đầu liếm liếm môi, hai mắt lộ ra vẻ tham lam, không nói hai lời, mở mồm to ra nuốt vào. Sau khi sờ sờ bụng, hắn lắc đầu nói:
-Không đi, vẫn là không đi.
Trong mắt Vương Lâm chợt lóe hàn mang, Cực cảnh thần thức chợt tản ra. Ma đầu lập tức kêu lên một tiếng đau đớn. Trên thân nó xuất hiện một làn khói mỏng. Hắn vội vàng cầu xin tha thứ, rốt cục cũng đành phải bay về phía lốc xoáy.
Bằng vào thần thức trong cơ thể ma đầu, ngay tại lúc hắn ta tiến vào trong lốc xoáy, Vương Lâm liền thấy được cảnh tượng phía sau đó. Nhưng thần sắc hắn lập tức đột biến!
Lúc này phía sau lốc xoáy không phải thế giới đầy băng mà là biến thành một vùng biển lửa. Biển lửa này đồng dạng vô biên vô hạn, ngọn lửa càng về phía xa, màu sắc của nó càng thêm đen hơn. Từ xa nhìn lại, ngọn lửa màu đen ngập trời khiến chơ một khoảng không gian biến thành màu đỏ tím. Từng làn hơi nóng ập thẳng vào mặt.
Trừ đó ra, cũng có vô số loại dị thú chợt lóe lên bên trong ngọn lửa. Trong biển lửa cũng giống như thế giới băng lúc trước, vẫn có các ngọn hắc tháp với độ cao tăng dần, tạo thành một đường thẳng tắp.
Ma đầu hú lên một tiếng quái dị, sợ hãi, vội vàng từ bên trong lốc xoáy lui về.
Vương Lâm trầm mặc một chút, nhìn chằm chằm vào lốc xoáy, mắt hắn chớp chớp liên tục. Tay phải lại hắn chỉ vào Ma đầu. Ma đầu lập tức khóc lóc cầu xin, kêu rên nói:
- Cho ta thêm một hồn phách nữa!
Vương Lâm nhìn nó liếc mắt một cái, lại từ bên trong hồn kỳ lấy ra thêm một hồn phách, ném đi ra ngoài. Sau khi nuốt vào, Ma đầu liền thể hiện một sự khẳng khái, sẵn sàng hy sinh, lại nhảy vào lốc xoáy.
Lúc này, thế giới bên trong lốc xoáy lại biến đổi. Đây là một mảnh sa mạc, mọc vô số cây xương rồng lớn sống. Đằng xa là một loạt cơn lốc màu xám, đang chậm rãi di động.