Hiển nhiên, nếu muốn rời khỏi đây thì không thể đi vòng được, mà chỉ có cách là xông vào.
Vương Lâm than thầm một tiếng, tay phải điểm lên phi kiếm. Phi kiếm lóe lên, bay về phía sau, liên tục chém lên khối đá to. Dần dần, đá vụn bị bọc ra càng lúc càng nhiều. Sau đó chúng bị Vương Lâm hút lại, tạo ra một vòng tròn đá mới.
Dần dần số lượng viên đá vụn càng lúc càng nhiều, tạo thành đến năm sáu vòng tròn đá dày đặc quanh thân hắn. Hắn tính toán qua một chút rồi thu hồi lại phi kiếm.
Mang theo đám đá vụn lớn, Vương Lâm tiến vào khu vực trống trải, chậm rãi bay về phía trước. Dọc theo đường đi thuận buồm xuôi gió, không có gì nguy hiểm xảy ra.
Nhưng sự cảnh giác của Vương Lâm cũng không vì thế mà giảm bớt, ngược lại còn tăng lên không ít. Đã có thời gian dài ở địa phương quỷ dị này, Vương Lâm cũng không tin chỗ này lại là nơi an toàn, bình tĩnh.
Ngược lại, có vẻ nơi này tồn tại một sinh vật khổng lồ, cho nên mới tạo ra chút an toàn giả dối này.
Hắn hết sức chăm chú, phi kiếm thấp thoáng ẩn hiện trong đám đá vụn. Trong tay hắn cũng nắm chặt ngọc phù pháp bảo cấp Nguyên Anh, thần thức tản ra bốn phía. Hắn cũng giữ một tia liên hệ với túi trữ vật, đảm bảo nếu có chút động tĩnh nào thì hắn có thể nhanh chóng xuất ra vật phẩm cẩn thiết.
Dần dần, hắn đi được một nửa quảng đường, nếu nhìn ngang, vị trí hiện tại của ngang với chỗ những viên đá vụn biến mất.
Trong lòng Vương Lâm càng thêm cẩn thận. Sau khi đi thêm mấy bước, đột nhiên từ thần thức truyền đến một cảm giác nguy hiểm rất mạnh. Hắn không chút do dự, ngay lập tức lùi nhanh về phía sau. Cùng lúc đó, ngọc phù pháp bảo cấp Nguyên Anh cũng lập tức mở ra, hình thành một quầng sáng.
Ngay khi vừa lui lại, hai đạo hình cung xuất hiện ở vị trí trước đó của hắn, giao lại với nhau, giống như một cái miệng rất lớn đang mở ra.
Ngọc phù pháp bảo cấp Nguyên Anh trong tay Vương Lâm hóa thành mãnh vỡ. Nhân cơ hội, Vương Lâm lập tức lui ra ngoài, trên trán đã toát đầy mồ hôi lạnh. Hắn nhìn chằm chằm vào cái miệng lớn đang chậm rãi khép lại, đáy lòng rung động mãnh liệt.
Loại sinh vật giống như cái khe không gian này khi đá vụn bay qua thì không xuất hiện mà lại chờ hắn bay đến mới đột nhiên mở ra. Xem ra Vương Lâm đã trở thành mục tiêu của nó.
Vương Lâm trầm mặc một chút. Nhìn xa xa thấy chỉ còn nửa đường nữa mà lòng không khỏi chua xót. Hắn cũng chỉ có một kiện pháp bảo cấp bậc Nguyên Anh thế mà đã bị cái miệng của sinh vật kia phá nát. Lực lượng từ miệng của nó đã vượt xa một kích của Nguyên Anh kỳ tu sĩ.
Do đó, nếu Vương Lâm mà chạm vào, chắc chắn dù không chết cũng bị trọng thương.
Hắn hít một hơi thật sâu. Trầm tư một lúc, Vương Lâm chẳng hề do dự xuất ra từ túi trữ vật một loạt các loại pháp bảo phòng ngự. Những thứ này đều là chiến lợi phẩm thu được từ những kẻ chết dưới tay hắn trước đây. Chẳng qua, chúng đều là pháp bảo cấp thấp, được hắn giữ lại, sử dụng nhằm tạo ra đôi chút thời gian.