Một loạt nhưng tiếng động ầm ầm vang lên. Toàn bộ số phi kiếm chỉ hướng đến một nơi đó, liên tục công kích. lớp màng lung lay liên tục, từng đạo ánh sáng lóe lên. Dần dần dưới sự công kích của kiếm khí, trên lớp màng xuất hiện một điểm lõm xuống Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, phi kiếm lập tức phát ra quang mang mãnh liệt, lại tiếp tục công kích vào điểm lõm. Điểm lõm càng lúc càng sâu xuống.
Lúc này, con cự xà dường như đã nhận ra dị thường nên thân thể bắt đầu vặn vẹo. Vương Lâm lo lắng, lại vung tay ra, mấy trăm phi kiếm công kích càng lúc càng mạnh.
Rối cục, một tiếng phịch vang lên, lớp màng bị phá nát. Một luồng máu tanh nồng phun ra. Thân hình Vương Lâm lóe lên, lao đến sát bên tường thịt, lập tức nín thở. Đan dược trong miệng phát huy hiệu quả, ngăn cản mùi tanh lại bên ngoài.
Đợi cho mùi tanh biến mất, Vương Lâm lập tức nhảy vào. Lúc này, thân rắn bên trong cự xà này đột nhiên khô quắt lại. Vương Lâm mơ hồ cảm giác được rằng cự xà sẽ không dễ dàng bị giết chết như thế. Nếu trong cơ thể cự xà lại có một con tiểu xà thế này thì liệu có còn con rắn nào bên trong con tiểu xà đó nữa hay không?!
Quan trọng hơn, trước đó Mạnh Đà Tử đã nói qua rằng cự xà này đích thực là một loại hồng hoang cự thú, tương đương với tu sỹ Hóa Thần đại viên mãn. Phải biết rằng, Hóa Thần kỳ đại viên mãn đã là cường giả đứng đầu của tứ cấp tu chân quốc rồi!
Trừ phi là mấy người đạt đến tu vị của Cổ Đế, đạt đến Hóa Thần kỳ đại viên mãn (nhưng căn cứ vào lời nói của Mạnh Đà Tử thì Vương Lâm cho rằng những người này mới chỉ đạt đến Hóa Thần trung kỳ mà thôi), còn lại không ai có thể đánh lại nó, chỉ có đường chạy trối chết mà thôi. Trước đó, Vương Lâm cũng cho là như thế! Nhưng rồi Vương Lâm phát hiện con vật này ngoài lớp da dày thịt béo và khả năng phun khí độc ra, thì không có thêm thần thông gì nữa cả. Điều này khiến cho hắn hắn không khỏi ngạc nhiên.
Hắn quan sát những người bên ngoài, thì thấy tuy cũng không ai mở miệng nhưng trong ánh mắt đều ẩn chứa vẻ hoài nghi.
Hắn trong lòng võ đoán rằng con vật này chỉ có thân thể là của hồng hoang cự thú, nhưng lại không có được những thần thông tương đương với Hóa Thần kỳ đại viên mãn.
Khi thấy trong miệng nó còn có một con rắn nữa thì hắn tin tưởng vào suy đoán của mình. Bởi thế nên hắn mới quyết định mạo hiểm lấy tủy từ trong miệng của nó.
Từ những biểu hiện của nó, hắn nghĩ rằng ở bên trong nó không thể có nguy hiểm được. Thậm chí trong đầu của hắn còn hiện lên một ý niêm cổ quái rằng con hồng hoang cự thú này là một loại sinh vật vô cùng kỳ dị. Cái kiểu trong con rắn lớn lại có con rắn nhỏ, trong con rắn nhỏ lại có con rắn nhỏ hơn. Mãi cho đến khi con rắn nhỏ nhất, không thể chứa được con rắn nào trong nó nữa, đó mới chân chính là hồng hoang cự thú.
Còn cái thân thể bên ngoài này chỉ là nơi nó bày ra để ẩn giấu bản thể mà thôi. Vì thế nên nó mới không thể thi triển thần thông của hồng hoang cự thú.
Nghĩ đến đây, hắn khẽ rùng mình một cái, vội vàng ổn định tâm tư, nhanh chóng đi vào chỗ tiếp nối giữa đầu và cổ rắn. Nơi đây không có lớp màng, mà chỉ thấy một chút xương trắng lộ ra bên ngoài. Tay phải Vương Lâm không chút do dự đặt lên nó. Hắn khống chế Dẫn lực thuật, đột nhiên hút mạnh một cái làm thân thể con rắn chấn động, gió lốc nổi lên.
Cùng lúc đó, từ đầu của con rắn nhỏ trong con cự xà bỗng nhiên lóe ra hắc mang, da rắn nhanh chóng bị hòa tan. Sắc mặt Mạnh Đà Tử đầy kinh hãi, chật vật vội hướng về phía đầu rắn lao đi với tốc độ cực nhanh!
Khi phóng qua chỗ tiếp nối giữa đầu và cổ rắn thì hắn chợt nhìn thấy Vương Lâm. Không chút do dự hắn quát lên:
- Đi mau! Đây chỉ là một loại giao xà ký sinh mà thôi. Trong cơ thể nó có chín con rắn, con rắn cuối cùng bên trong mới chính là bản thể, có đây đủ thần thông của Hồng hoang cự thú.
Nói xong, tay phải hắn vỗ vào lớp thịt. Ngay lập tức trên lớp thịt đến phi kiếm cũng khó thương tổn hiện lên một vết thâm đen. Con cự xà đau đớn, há mồm. Thân mình Mạnh Đà Tử chợt lóe lên, lao ra ngoài.
Ánh mắt Vương Lâm thay đổi, chẳng những không chạy mà lại nép sát vào lớp thịt, ẩn núp thân mình.
Đúng lúc đó, từ trong thân rắn khô quắt, bỗng nhiên lao ra một con tiểu hồng giao long. Tốc độ nó nhanh như điện, lao ra đuổi theo Mạnh Đà Tử.
Thân mình Vương Lâm vẫn kề sát vào lớp thịt, không nhúc nhích. Đợi cho Mạnh Đà Tử và giao long bay đi xa. Ánh mắt hắn lóe lên, Mạnh Đà Tử đúng là không hề có lòng tốt. Hắn nói Vương Lâm cùng chạy trốn, mục đích là phân tán mục tiêu truy kích của giao long mà thôi.
Nội tâm hắn cười lạnh. Hắn không muốn phải ở cùng một chỗ với mấy người này nữa. Bọn chúng cần hắn ở cửa thứ ba, nếu mà mở ra được thì không có gì phải nói. Nhưng Vương Lâm biết hắn căn bản không có cái gì gọi là Tử chú thuật cả. Nếu cửa thứ ba không mở ra được thì bản thân hắn không còn giá trị lợi dụng nữa. Mà lúc đó dưới sự giận dữ chắn chắn chúng sẽ giết hắn cho hả giận. Mà nếu không lập tức bị giết thì hắn cũng bị Lục Dục ma quân thi triển ma công Thụ thuật giả. Tên thanh niên có hai mắt thất thần kia, là tấm gương rõ nhất cho Vương Lâm.
Nguyên bản, Vương Lâm tính toán tìm cơ hội chạy trốn ở đầu tầng thứ hai. Nếu không có cơ hội thì tìm cách làm cho tình hình trở nên lộn xộn, rồi nhân cơ hội chạy trốn. Đến lúc đó, bọn chúng cũng không có thời gian mà quản hắn.