- Lão đà tử ta dù chết nhưng phải lôi cả Cự Ma tộc chôn cùng! - Một giọng nói khàn khàn từ phía chân trời truyền tới, vang vọng khắp không gian. Một con bích thiềm thử thân thể to hơn mười trượng xuất hiện ở phía xa.
Khi con thiềm thử hạ xuống, phát ra một tiếng động vang dội. Mặc dù khoảng cách rất xa nhưng Vương Lâm vẫn cảm nhận được chấn động. Ngay sau đó, con cóc nọ đạp một cái, thân thể khổng lồ đột nhiên phóng lên, biến mất. Tới khi nó xuất hiện thì chỉ còn cách mọi người khoảng hơn mười trượng. Thân thể nó giống như một tòa núi nhỏ rơi xuống. Chỉ nghe ầm một tiếng, bụi mù mịt bốn phía, tỏa ra xa tít tắp.
Khi lớp bụi tan đi, lộ ra thân hình một con cóc thật lớn. Trên lưng nó đầy mụn, những cái mụn này thong thả co rút, ẩn hiện linh lực ba động.
Đôi mắt lớn của nó đảo qua lại, lộ rõ một sự hung dữ. Ngồi trên con cóc là một người mặc lục bào, vóc người thấp bé, phía sau lưng gồ cao lên, có vẻ là người gù. Mắt hắn nhìn tam giác, cằm nhỏ, mỏ nhọn, má hóp như khỉ, trong mắt thỉnh thoảng lại lóe lên u quang. Trên mặt hắn cũng đầy mụn như trên người con cóc. Toàn thân đầy mùi mủ, lan ra xung quanh, cả người nhìn xấu xí tới cực điểm.
Hắn sờ sờ mấy cái mụn mủ trên mặt, cất tiếng nói khàn khàn, cười khằng khặc:
- Mấy lão bất tử Cự Ma tộc đuổi giết đà tử sau ba trăm nam bị ta độc sát toàn bộ. Nếu không phải kỳ hạn ngàn năm đã tới, lão đà tử ta đã giết tới cự ma tộc, trả mối thù truy sát.
Vừa nói thân thể hắn vừa nghiêng tới, một chân bước khỏi người con cóc. Con cóc thông linh, vươn đầu lưỡi đỏ hồng ra để lão đà tử đạp lên đầu lưỡi bước xuống. Vừa đi hắn vừa ho khan, thân thể từ từ chậm rãi, tiêu sái bước xuống mặt đất.
Sau khi hắn chạm đất, tay phải tùy ý vung lên, con cóc không lồ kia liền thu nhỏ lại, cuối cùng còn lại cỡ ba bàn tay, nhảy lên bờ vai hắn. Bụng nó phập phồng, kêu uôm uôm.
Trong nháy mắt hắn đã vượt qua ba thước, trên mặt xuất hiện một nụ cười giễu cợt. Một tia khí thể màu đen từ trên mặt hắn chậm rãi lan ra.
Vương Lâm mặt không đổi sắc, lui lại vài bước, lạnh lùng quan sát. Hắn biết người này thiện dùng độc, lại càng phải đề cao cảnh giác.
Lục Dục Ma Quân nhướng mày, nhìn lục bào đà tử một cái, trầm giọng nói:
- Ngàn năm không gặp, cái thân độc vật thối tha của ngươi ngày càng nặng mùi!
Lão đà tử đảo hai tròng mắt, khèn khẹt nói:
- Lục Dục Ma Quân, người khác sợ ma công của ngươi nhưng lão phu thì khác. Một ngàn năm trước hai ta bất phân thắng bại, chẳng lẽ hôm nay ngươi còn muốn đánh một lần nữa? - Vừa nói hắn vừa sờ con cóc trên vai, cười khẹt khẹt.
Đôi mắt Lục Dục Ma Quân lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương. Giữa hai người lập tức xuất hiện linh lực dao động cuồng loạn. Nhưng rất nhanh sau đó, cả hai cùng xoay người đi, thu liễm lại linh lực.
Vào lúc này, Cổ Đế đang ở cách đó hơn mười trượng chậm rãi nói:
- Cũng đã tới rồi. Lần này, lão phu từ tứ cấp tu chân quốc đoạt được Băng Phong Tráo. Đệ nhất quan này hẳn là có thể chống đỡ được hơn nửa.
Tiếng nói lạnh như băng của Lục Dục Ma Quân vang lên:
- Vậy nửa sau để cho ta đi!
Mạnh Đà Tử sờ sờ lên khuôn mặt mưng mủ, cất tiếng nói khàn khàn:
- Đệ nhị quan xem như là của ta đi!
Đoan Mộc Cực chỉ về phía Uông Thanh Việt trên Toái Tinh loạn phía xa, trầm giọng nói:
- Tên Uông Thanh Việt kia am hiểu ngũ hành độn thuật, có thể trợ giúp ta. Còn cả vị tiểu hữu này am hiểu cấm chế, đệ tam quan là thần thức công kích đều phải dựa vào hắn.
Đôi mắt hôn ám của Mạnh Đà Tử đảo qua người Vương Lâm, không nói gì. Lục Dục Ma Quân bước tới Truyền Tống trận, hai tay biến ảo những pháp quyết kỳ dị. Sau khi đánh ra vài đạo linh quang, cả pháp trận ầm vang một tiếng, bắt đầu chấn động tỏa ra từng trận khói xanh. Đến khi khói xanh tan hết, Truyền Tống trận liền được mở ra hoàn toàn. Ngay sau đó, hắn ngưng thần nhìn một chút, thân thể nhoáng lên liền nhanh chóng đi tới đó.
Mỗi một bước đi hắn đều đánh xuống một đạo linh quang. Cùng với sự di động của thân thể hắn, linh quang càng lúc càng nhiều. Cuối cùng thân thể hắn cơ hồ hóa thành những đạo tàn ảnh, nhìn qua trông như vô số phân thân, hiện lên đồng thời tại nhiều vị trí trong trận pháp.
Một lúc sau, tất cả tàn ảnh biến mất, chỉ còn bản thể đang đứng trong trận pháp. Hai tay hắn vung lên, từ trong túi trữ vật liền bay ra rất nhiều tài liệu trân quý. Tiếp theo hắn xuất ra một ngọn lửa màu tím, nhanh chóng thiêu đốt số tài liệu đó thành chất lỏng.
Lục Dục Ma Quân hai tay điểm liên tiếp, chất lỏng nhiều màu lập tức chuyển động theo một quy tắc nào đó, chia ra rơi vào trong trận pháp. Khi đạo chất lỏng cuối cùng rơi xuống đất, cả không gian truyền tống trận bỗng vang lên những tiếng ầm ầm không ngớt.
Cùng lúc này, một cái truyền tống trận khác đột nhiên xuất hiện trước mắt mọi người. Ký hiệu bên trong nhiều gấp đôi so với truyền tống trận trước. Ngoài ra lại có thêm mười cột sáng, vươn thẳng lên tận chín tầng mây.
Chẳng qua những cột sáng này sau khi xuất hiện liền lập tức chớp động, ẩn hiện như du hồn vậy. Lục Dục Ma Quân hít sâu một hơi, quát to: - Trận pháp đã mở ra, nhanh chóng đưa cực phẩm linh thạch vào. Theo như ước định ban đầu, lần này lão phu xuất ra bốn khối!