Nhưng ý niệm trong đầu lão vừa xuất hiện liền lập tức tiêu tán. Lão thầm than đáng tiếc. Nếu không phải vì đi đến địa phương kia thì lão đã thu hắn làm nhập môn đệ tử rồi. Hiện tại, tiểu tử này cuối cùng có thể giữ được mạng hay không cũng còn khó nói!
Đúng lúc này thần sắc hắn thoáng động, ngẩng đầu nhìn chằm chằm về phương xa. Ngay lập tức, Vương Lâm cũng cảm thấy một nguồn linh lực dao động từ chân trời truyền đến.
Chỉ thấy một trung niên văn sỹ mặc một bộ bố sam, đầu đội khăn vuông đang thản nhiên đi đến. Khuôn mặt người này trắng như ngọc, ánh mắt thi thoảng lại lóe lên tinh quang. Thân hình hắn phất phơ trong gió, lơ lửng từ không trung hạ xuống. Hắn vung tay lên, giọng điệu bình thản nói:
- Đoan Mộc Cực, Hành Thổ Chu của ta dùng tốt chứ? – Tu vi của hắn cũng giống như Bát cực Ma quân, đều nhìn không thấu. Từ giọng điệu ngang hàng của hắn khi nói chuyện với Bát cực Ma quân, hiển nhiên tu vi của hắn và Ma quân cũng tương đương nhau.
Đoan Mộc Cực Bát Cực ma quân hừ nhẹ một tiếng, từ trong túi trữ vật xuất ra một cái Hành Thổ Chu, vung tay ném ra.
- Dùng được cái rắm! Cái đồ bỏ đi này mà ngươi cho là bảo bối à? Nếu có cho lão phu cũng không thèm nhận.
Bạch y văn sỹ tiếp lấy, tay phải nhoáng lên Hành Thổ Chu đã biến mất vô ảnh vô tung.Hai mắt hắn đảo qua, dừng ở trên người Vương Lâm, bình thản nói:
- Sao lại có một tên Kết Đan kỳ tiểu bối ở chỗ này?
Ánh mắt Đoan Mộc Cực thay đổi, nói:
- Hắn có chỗ hữu dụng. Đi thôi. Địa phương kia cũng sắp mở ra rồi. - Nói xong, hồ lô của lão lập tức bay ra, biến lớn! Hắn nhanh chóng đạp lên trên hồ lô.
Vương Lâm liếc nhìn Bạch y văn sỹ một cái, dưới chân điểm nhẹ, cũng đưng lên hồ lô. Hắn vẫn âm thầm cảnh giác. Từ lúc bạch y văn sỹ xuất hiện, thần thức của y vẫn vây quanh người hắn. Đúng lúc đó, bên tai hắn vang lên âm thanh của Đoan Mộc Cực:
- Tên này là Uông Thanh Việt, sứ giả Âm Dương Tông của tứ cấp tu chân quốc. Tu vi của hắn rất đáng sợ, ngươi không nên chọc vào hắn.
Thần sắc của Vương Lâm như thường nhưng nội tâm lại càng thêm cảnh giác.
Ba người đẩy nhanh tốc độ, tiến vào Tu ma hải. Ánh mắt Vương Lâm lạnh lẽo thoáng quan sát. Tên bạch y văn sỹ Uông Thanh Việt không sử dụng pháp bảo gì nhưng tốc độ của hắn vẫn tương đương với hồ lô. Mê vụ trong Tu ma hải thường dày đến hơn ba trượng, như bị một bàn tay vô hình đẩy dạt sang hai bên.
Không lâu sau, ba người đã chìm xuống đáy của Tu ma hải. Một đường nhanh chóng bay đi. Thoáng cái, Nam Đấu Thành đã xuất hiện trong tầm mắt. Ba người vẫn chưa dừng lại, xuyên qua thiên không của Nam Đẩu Thành.
Dọc theo đường đi, những tu sỹ nhìn thấy ba người đều biến sắc, vội vàng tản ra. Họ dường như cũng nhận ra lai lịch của hồ lô nên vội vàng cung kính đứng tránh sang một bên, đợi hồ lô bay qua mới dám phi hành tiếp.