Thanh sam lão giả vừa nói, bàn tay đã hóa thành trảo, từng đạo lôi quang từ bốn phương tám hướng nhanh chóng ngưng tụ lại. Trong phút chốc, ở bốn phía Vương Lâm đều xuất hiện từng đạo tia chớp.
Sắc mặt Vương Lâm trở nên âm trầm, quay người lại nhìn thanh sam lão giả, lạnh giọng nói:
- Tiền bối rốt cuộc có chuyện gì?
Thanh sam lão giả nhìn Vương Lâm một hồi lâu mới nói:
- Ta muốn mượn Tử Chú thuật của ngươi.
Vương Lâm trầm mặc một chút, nhìn những tia chớp đang bao vây bốn phía, từng đạo âm ba từ bốn phương tám hướng truyền tới.
- Ta muốn biết nguyên nhân.
Thanh sam lão giả trầm ngâm một chút, lắc đầu nói:
- Việc này chưa đến lúc nói rõ, bất quá lão phu sẽ không bạc đãi ngươi.
Nếu ngươi đồng ý đi theo ta, ta sẽ đưa cho ngươi một viên hóa đan.
Thần sắc bên ngoài Vương Lâm vẫn như thường, nhưng trong nội tâm hắn đang dao động. Hóa đan hắn đã từng nghe Lý Mộ Uyển đề cập tới. Đây là đan dược cực kỳ trân quý, ngoài tác dụng giống như tu đan ra, còn có thể đề cao tu vi lên một cảnh giới. Từ sơ kỳ lên trung kỳ xác xuất thành công rất lớn, từ trung kỳ đến hậu kỳ xác xuất thành công hơi nhỏ. Nhưng nếu không thành công thì nó cũng trợ giúp linh lực trong cơ thể có một bước nhảy vọt, vì ngày sau mà chuẩn bị trụ cột.
Vương Lâm trầm tư chốc lát, sau đó ngẩng đầu nhìn lão giả không nói gì.
Đáy lòng hắn có chút nghi hoặc, tu vi của đối phương hắn mặc dù không nhìn thấu, nhưng chỉ cần một cái nhấc tay của lão đã có thể phá vỡ hộ sơn đại trận của Hỏa Phần Minh. Một tiếng hét có thể làm cho Nguyên Anh kỳ tu sĩ không dám tiến lên, tu vi bậc này nếu không phải đã đạt tới Nguyên Anh kỳ đại viên mãn thì cũng đã vượt qua Nguyên Anh chính thức bước vào cảnh giới Hóa Thần kỳ.
Với tu vi đó của Vương Lâm thì có thể tiến hành áp chế hắn, thậm chí còn có thể đem bản thân hắn luyện hóa thành con rối. Kể từ đó trở đi sẽ phải nghe lệnh lão hoàn toàn. Tựa hồ không cần như tình huống này, phải lấy ngữ khí trao đổi để thương nghị với hắn.
- Chuyện này nhất định có vấn đề! - Trong lòng Vương Lâm thầm nghĩ, nhưng biểu hiện ngoài mặt lại không có chút dị thường nào. Hắn trầm ngâm chốc lát, trong lòng cười lạnh, nhìn chằm chằm về phía lão giả, lắc đầu.
Thanh sam lão giả mặt không đổi sắc, bình thản nói:
- Muốn chết!
Tay phải lão hóa thảnh trảo, những tia chớp xung quanh Vương Lâm lập tức thu nhỏ vòng vây. Thân hình Vương Lâm không hề nhúc nhích, lạnh lùng nhìn lão giả, khóe miệng hắn lộ ra một tia châm chọc.
Vòng vây của những tia chớp càng lúc càng nhỏ, cuối cùng cơ hồ kề sát thân thể Vương Lâm. Tóc của hắn bị những gợn gió thổi lên đụng phải tia chớp đều hóa thành bụi phấn.
Lúc này lão giả cũng ngừng lại, nhìn Vương Lâm trầm giọng nói:
- Tâm tính không tồi. Ngươi tưởng rằng lão phu sẽ không giết ngươi sao?
Ánh mắt châm chọc của Vương Lâm càng lúc càng đậm, bình thản nói:
- Một viên hóa đan vẫn chưa đủ.
Ánh mắt lão giả nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, đáy lòng lão có chút tức giận, nếu không phải đi đến nơi đó, trong cơ thể không được có bất cứ loại cấm chế nào. Lão đã sớm hạ cấm chế trong cơ thể Vương Lâm mà không phải phiền toái như bây giờ.