Lão nhân mặc thanh bào ngồi ngẩng đầu nhìn lên trời cao. Nét mặt lão hết sức bình thản, vỗ hồ lô một cái. Đang định bay lên, nét mặt lão chợt thay đổi, hai ngón tay phải khẽ kẹp lại trước mặt. Chỉ thấy một đạo tinh quang bị kẹp giữa hai ngón tay. Lão nhếch mép cười lạnh. Nhưng thoáng cái, nụ cười của lão trở nên cứng ngắc.
Tia sáng giữa hai ngón tay lão chậm rãi biến mất, để lại một đạo tàn ảnh. Trong nháy mắt, lão khẽ nghiêng đầu. Tinh quang thoáng sượt qua mặt, lóe lên mấy cái trong không trung rồi biến mất.
Lão già cũng chẳng ngăn cản. Ánh mắt âm trầm đưa tay sờ sờ vết thương trên mặt. Sau đó, lão đưa ngón tay dính máu lên miệng, đưa lưỡi liếm một cái. Sau đó, lão nhắm hai mắt lại.
- Tiểu tử này lá gan quá lớn. - Sau một lúc, lão mở hai mắt, vỗ hỗ lô một cái. Lập tức hồ lô nhanh chóng thu nhỏ lại, rồi bị lão nắm trong tay. Lão mở nắp ra, đưa lên miệng, uống một hớp lớn. Mùi rượu thơm nồng lan ra khắp xung quanh.
Tai ương của hỏa linh thú ở Hỏa Phần quốc đã bị tứ cấp tu chân quốc diệt trừ. Nhưng linh khí ở đây vẫn nồng đậm hỏa thuộc tính, khiến cho đám tu sĩ không thể hấp thu. Hơn nữa, hơi nóng trên mặt đất rất cao. Dung nham chảy đầy trên mặt đất cùng với núi lửa liên tục phun trào, biến cả đất nước thành một đống đổ nát.
Hoàng thành của phàm nhân khi xưa, bây giờ đã chìm bên dưới dung nham.
Trên mặt đất không còn bất cứ một loại sinh vật nào sinh sống. Lúc này, Hỏa Phần quốc không khác gì một mảnh đất chết.
Vương Lâm và Lý Mộ Uyển phi hành với tốc độ rất nhanh. Đối với quang cảnh mặt đất, cả hai đều im lặng không nói. Trong lòng Vương Lâm có chút cảm khái. Năm đó, nếu không phải Nghịch Thiên châu hấp thu hỏa linh thú tổ thì chỉ sợ lúc này, hắn đã bị nó thôn phệ. Tất cả chỉ có thể nói vào hai chữ may mắn. Cho dù biết trước hậu quả, nhưng nếu được quyền lựa chọn, Vương Lâm vẫn cứ làm như vậy.
Hai người giống như một cái cầu vồng, băng qua bầu trời. Thoáng cái, đã tới được vị trí mà hai người gặp nhau lần đầu. Lý Mộ Uyển liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái, không nói gì.
Còn về Vương Lâm, lúc này hắn đang mải chú ý tới người đang đuổi theo phía sau, không rảnh để ý tới chuyện khác. Đang phi hành, trong lòng Vương Lâm chợt máy động. Hắn duỗi tay phải ra, phi kiếm liền xuất hiện trên tay.
Bất chợt, Vương Lâm chợt dừng lại. Hắn nhìn chằm chằm vào vết máu trên thân phi kiếm. Cảm nhận một chút, nét mặt hắn trở nên âm trầm. Từ giọt máu trên phi kiếm, hắn có thể cảm nhận được một nguồn linh lực dao động rất mạnh. Chỉ một giọt huyết mà đã có linh lực như vậy thì tu vi của
người đó đạt tới mức độ nào?
Lấy ra một cái bình ngọc, nhỏ giọt máu vào đó rồi nhét vào trong túi trữ vật. Trong lòng Vương Lâm cảm thấy hết sức nặng nề. Hắn ngẩng lên nhìn chữ "Tru" trên đầu, trong lòng cười lạnh. Sau đó không nói câu nào, nắm tay Lý Mộ Uyển nhanh chóng bay đi.