Khuôn mặt ma đầu trở nên chán nản. Từ miệng hắn phun ra từng cái linh hồn trắng toát. Sau khi phun ra hơn bốn mươi linh hồn, kim đan của hắn gần như chực tan biến.
Vương Lâm vung tay lên, bốn mươi ba linh hồn nhanh chóng chui vào bên trong thức hải. Đứng bên cạnh hồn phách tên tu sĩ Kết Đan kỳ của Tuyên Vũ quốc. Cực cảnh thần thức lóe lên như một tia chớp, đám linh hồn lập tức biến mất. Vương Lâm có thể cảm giác được, thần thức của bản thân lại mạnh thêm một chút.
Ma đầu thầm thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm về phía Vương Lâm, trong lòng thầm nhủ:
- Thật quá đáng! Ta phải mất bao nhiêu công sức mới cướp được khỏi tay kiếm linh. Sớm muộn gì rồi cũng có ngày ta sẽ liều mạng với người. Hừ! Chờ ta khôi phục lại tu vi Nguyên Anh.
Hắn đang nghĩ tới viễn cảnh sau khi khôi phục lại tu vi Nguyên Anh kỳ, rồi thu thập Vương Lâm như thế nào. Bất chợt, thân thể hắn bị Vương Lâm chộp lấy, ném vào trong long cân. Ma đầu cảm thấy uất nghẹn nhưng chỉ biết thở dài một tiếng. Ý nghĩ liều mạng trong đầu nó lại xuất hiện. Nhưng cứ nghĩ tới cho dù có liều mạng khiến cho kim đan bị nát thì cũng không thể đạt được ước nguyện, nó lại cảm thấy chán nản.
Uống xong mấy ngụm linh dịch, sau khi ngồi xuống, Vương Lâm lại ngũ tới uy lực kiếm tu của Giải Đông Lai. Suy nghĩ một chút, Vương Lâm liền xuất ra linh thạch, bố trí xung quanh người một cái Quy giáp Huyền Diệt trận.
Sau khi làm xong, hắn hít một hơi thật sâu, đánh về phía vách tường một cái. Cái miệng cự long từ từ há rộng. Vương lâm đứng dậy đi ra ngoài.
Vừa mới đi ra ngoài, Vương Lâm đã nhìn thấy một vóc dáng nhỏ nhắn, quyến rũ đang đứng ngay gần đó. Nét mặt Lý Mộ Uyển hơi tiều tụy nhưng ánh mắt lại lấp lánh có thần, đang vạch vạch lên mấy cái vẩy trên đuôi của cự long.
Thượng Quan Mặc tươi cười đứng bên cạnh. Hắn cầm trong tay một viên dạ minh châu rất to. Từ trên nó tỏa ra một làn ánh sáng dìu dịu.
Vương Lâm trầm mặc không nói. Lần này thời gian hắn bế quan cũng không lâu. Nhưng nhìn Lý Mộ Uyển thì thấy hình như từ đầu đến giờ, nàng vẫn chưa rời khỏi đây. Hắn thở dài một tiếng, nhẹ nhàng hạ xuống phía sau Lý Mộ Uyển.
Sau khi nhìn thấy Vương Lâm, Thượng Quan Mặc lại càng thêm tập trung, đưa linh lực vào bên trong hạt châu, khiến cho ánh sáng của nó thêm rực rỡ. Đồng thời, trên trán xuất hiện một vài giọt mồ hôi, tỏ vẻ hết sức chăm chú.
Vương Lâm nhìn chăm chú vào khuôn mặt xinh xắn với đôi mày thanh tú đang nhíu chặt của Lý Mộ Uyển. Đôi môi anh đào khẽ mím lại, đang nhìn chằm chằm vào mấy cái vẩy. Một trận gió thổi tới, thổi bay mấy sợi tóc mượt mà trên má.