Bản mệnh tinh huyết màu vàng bay ra từ mi tâm của Thượng Quan Mặc tỏa ra ánh hào quang dìu dịu. Vương Lâm thản nhiên nhìn Thượng Quan Mặc, tay phải vẫy nhẹ. Giọt bản mệnh tinh huyết lập tức bay vào trong lòng bàn tay hắn.
Vương Lâm không nghĩ ngợi gì nuốt luôn vào miệng. Bản mệnh tinh huyết lập tức tiến vào thức hải của hắn, bị Cực cảnh thần thức bao lấy. Từ bây giờ, hắn chỉ cần niệm chú là Thượng Quan Mặc sẽ chết ngay tức khắc.
Tương tự, nếu như Vương Lâm chết thì đối phương cũng không thể thoát được tử vong.
Trên thực tế bản mệnh tinh huyết không khác so với cấm chế. Chỉ có điều cấm chế có tác dụng trực tiếp hơn. Thức hải của con người xem có vẻ chắc chắn nhưng trên thực tế lại vô cùng mỏng manh. Nếu như nuốt quá nhiều bản mệnh tinh huyết rất có thể sẽ khiến cho thức hải bị hỗn loạn, dẫn tới hậu quả đáng sợ không thể tưởng tượng được.
Vì vậy bản mệnh tinh huyết có một sự hạn chế nhất định, không thể khiến đại bộ phận tu sĩ vì thế mà vui sướng. Có tới hàng ngàn loại cấm chế có thể đạt được hiệu quả tương tự so với bản mệnh tinh huyết.
Ngoài ra còn một điểm nữa là bản mệnh tinh huyết phải là do tu sĩ can tâm tình nguyện xuất ra. Nếu như dùng sức mạnh cưỡng ép thì trừ khi người đó có được đại thần thông. Nếu không, cho dù có muốn cũng không thể lấy nó ra được.
Thượng Quan Mặc cũng là vạn bất đắc dĩ, hắn biết rằng đối phương sẽ không dễ dàng buông tha. Thậm chí, người ta có thể sẽ đặt một số Cấm chế lợi hại lên cơ thể mình. Vì vậy trong khi hắn khẩn cầu đối phương nhận hắn làm đệ tử đã chuẩn bị tâm lý rồi. Việc bái sư này thực tế chỉ là cái cớ để hắn tìm lối thoát thân mà thôi.
Nhưng hắn không thể ngờ được đối phương không hề động lòng. Rơi vào bước đường cùng, để bảo toàn tính mạng mới chủ động hiến ra bản mệnh tinh
huyết. đợi sau khi đối phương thu nhận, nỗi hoang mang trong lòng hắn mới bớt đi một chút.
Vương Lâm lạnh lùng nhìn hắn, quay người đi, nói với Mộc Nam:
- Tiếp tục dẫn đường.
Từ khi Vương Lâm giết chết Trưởng lão của Đấu Tà phái, trong lòng hắn đã hạ quyết tâm, không thể mềm lòng được. Nếu như giết một kẻ bình thường của Đấu Tà phái thì cũng dễ giải quyết, nhưng giết trưởng lão thì chắc chắn đối phương sẽ truy cứu đến cùng. Giờ đây Vương Lâm đã không còn là một thiếu niên thôn dã, mộc mạc, chất phác như ngày xưa nữa rồi. Bất luận là tâm tính hay là phương thức hành xử đều lão luyện hơn xưa rất nhiều.
Năm đó giết chết Đằng Lệ đã dẫn tới một loạt chuyện không hay. Vì vậy, từ đó khiến Vương Lâm hạ quyết tâm nếu như đã giết một người thì để loại bỏ hậu hoạn, có giết thêm mười người nữa cũng chẳng sao. Chính vì thế mà hắn mới quyết định tận diệt Đấu Tà phái.
Chỉ có diệt Đấu Tà phái mới có thể ngăn chặn được những hậu họa sau này.