Lý Mộ Uyển nhìn những thân ảnh đó một lát, thở phào nhẹ nhõm, thân mình mềm nhũn ra, tựa vào vách tường. Đột nhiên một cánh tay lạnh như băng vòng qua dưới nách nàng.
Lý Mộ Uyển cả kinh, lập tức cảm thấy thân mình đang bay lên cực nhanh.
Trong mũi truyền đến mùi hương quen thuộc, đáy lòng nàng liền yên tâm lại. Trước mắt nàng hiện ra sương mù cuồn cuộn, đang định mở miệng nói chuyện thì bên tai truyền đến thanh âm lạnh lùng của Vương Lâm.
- Không nên cử động, ta mang ngươi đi giết người!
Vương Lâm mang theo Lý Mộ Uyển dừng lại giữa không trung một chút, từ trong túi trữ vật xuất ra giao long cân. Tay phải hắn vung lên, long cân biến dài ra, bắt đầu động đậy, nó trực tiếp cuốn lấy thi thể của tu sĩ đầu to. Sau đó, phía cuối của long cân lại phân ra làm hai nhánh, nhánh kia cuốn lấy xác của Phác Lâm
Tay phải của Vương Lâm cầm lấy long cân, thần thức đảo qua, phát hiện phương vị của mấy tên đang chạy trốn, đáy lòng toát lên một tia châm chọc. Thân hình hắn lập tức động, lao về phía đông bắc đuổi theo. Hắn phi hành giữa không trung, nắm chặt long cân trong tay, ở phía sau kéo theo hai thi thể của Kết Đan kỳ tu sỹ.
Đáy lòng Côn Tang kinh hoàng, vừa rồi hắn cảm giác được trong một khắc, ý thức hải của hắn giống như bị một bàn tay to đang quấy động trong đó, dường như chỉ cần sờ nhẹ hắn sẽ lập tức hình thần câu diệt mà chết.
Nhất là Phác Lâm tử vong một cách rất quỷ dị khiến hắn kinh hải đảm chiến. Giờ khắc này sự hối hận trong tâm của hắn nếu dùng hai từ "ngập trời" để hình dung cũng không đủ. Chỉ vì một lò luyện đan, trong ba người bọn hắn thì hai người đã chết. Nghĩ đến đây, đáy lòng hắn càng thêm bối rối, cắn răng vỗ vào túi trữ vật, xuất ra một miếng đan dược, không chút do dự nuốt vào trong miệng, thúc dục linh lực, hắn cắn đầu lưỡi, phun ra huyết vụ. Hai tay hắn đánh ra mấy đạo linh giác vào thân thể, theo đó thân thể hắn dần héo rũ, nhưng tốc độ của hắn đã tăng nhanh mấy lần.
Tại chổ chỉ lưu lại một cỗ tàn ảnh, thân thể hắn đã lao ra trăm dặm bên ngoài. Khuôn mặt Vương Lâm lộ ra nét cười lạnh, thân mình như sao băng, phá không mà đi. Từ rất xa hắn đã thấy được Côn Tang, trong mắt hiện lên hàn mang, hé miệng phun ra một đạo tinh quang. Đạo tinh quang chợt loé đã lập tức biến mất, nháy mắt xuất hiện ở ngoài trăm dặm.
Côn Tang đang kinh hoảng phi hành, chợt hậu tâm đau nhói, cúi đầy nhìn một đạo tinh quang xuyên qua ngực hắn. Kim đan của hắn cũng từ trong ngực cũng lao ra, bay về phía sau. Hắn mở miệng nhưng cũng không thể phát ra chút thanh âm nào, trước mắt dần tối đen, cuối cũng thân mình cũng rung lên, từ không trung ngã xuống. Trước khi chết hắn thuỷ chung vẫn không rõ vì sao tất cả đột nhiên nghịch biến, con mồi như thế nào lại biến thành thợ săn?!