Tu Ma hải tỏa ra hơi nước mù mịt. Trong làn hơi nước đó mang tới một cảm giác lạnh lẽo. Sau khi tiến vào bên trong một lúc, quần áo trên người Vương Lâm đã bị ướt gần hết, nhớp nháp rất khó chịu.
Khuôn mặt Lý Mộ Uyển thì không còn tái nhợt nữa mà chuyển thành đỏ hồng, nhìn vô cùng quyến rũ. Nhất là quần áo trên người nàng lúc này bị sương mà làm cho ướt sũng, bó sát vào người, để lộ những đường cong tuyệt đẹp.
Vương Lâm liếc mắt nhìn một cái rồi quay đi, trong lòng không hề có một chút xao động. Nếu Lý Mộ Uyển không biết tế luyện Thiên Ly đan, lại am hiểu luyện chế các loại đan dược thì hắn cũng chẳng cho nàng đi theo.
Tu Ma hải vô cùng rộng lớn. Vương Lâm hạ xuống một lúc lâu vẫn chưa đến tới đáy. Càng đi xuống, hơi lạnh càng lúc càng dầy.
Trong sương mù bắt đầu xuất hiện một số sinh vật cổ quái. Trên thân thể một số loại còn tản mát ra một chút dao động của linh lực, khiến cho Vương Lâm có cảm giác kinh hãi. Cũng may là trên đường đi hắn hết sức cẩn thận nên không gặp phải chuyện gì nguy hiểm.
Lý Mộ Uyển hết sức hồi hộp. Nàng đã được nghe đồn rất nhiều về Tu Ma hải. Nơi này chẳng hề có chuyện đạo lý, tất cả chỉ dựa vào thực lực để quyết định. Hơn nữa, trong Tu Ma hải không có nhiều nữ tu lắm. Vì vậy một khi phát hiện ra nữ tu, nếu không có chỗ dựa mạnh mẽ thì kết quả vô cùng thê thảm.
Trước khi trải qua thảm biến vừa rồi, ở giữa ranh giới của Hỏa Phần quốc và Tu Ma hải, hàng năm có rất nhiều tu sĩ canh giữ. Trong đó có cả Nguyên Anh kỳ tu sĩ tọa trấn. Mục đích là để phòng ngừa từ trong Tu Ma hải có một số ma tu xuất hiện cướp đoạt.
Cũng may, một số thế lực mạnh mẽ trong Tu Ma hải lại ở vị trí trung tâm.
Ở bên ngoài chỉ có một vài thế lực nhỏ. Nếu có sự đề phòng thích hợp, chắc chắn cũng không có gì nguy hiểm.
Vương Lâm cũng chẳng biết đã bay được bao lâu. Đột nhiên, hắn chợt dừng lại khiến cho Lý Mộ Uyển suýt nữa thì đâm vào lưng hắn. Ánh mắt Vương Lâm lạnh như băng, xoay người nhìn vào làn sương mù phía xa, nói:
- Đi ra đây.
Ba cái bóng đen cao gầy liền xuất hiện từ trong sương mù. Tuy nhiên, do sương mù ngăn trở nên không thể thấy rõ khuôn mặt của họ. Chỉ biết ba người đó là nam tu sĩ. Một giọng nói the thé vọng tới:
- Làm càn! Nơi đây là phạm vi thế lực của Đấu Tà phái chúng ta. Thức thời thì mau đem nữ tu phía sau ngươi lưu lại. Nếu không.
Chưa để cho hắn nói hết, Vương Lâm hừ lạnh một tiếng:
- Lắm chuyện! Chết! - Trên địa đồ từng giới thiệu, trong Tu Ma hải không hề có chuyện đạo lý. Ở đây chỉ có cường giả vi tôn. Hắn vung tay phải một cái, Cực cảnh thần thức trong nháy mắt tỏa ra. Ba người kia mới chỉ đạt tới Trúc Cơ trung kỳ, chẳng làm cho Vương Lâm phải để ý.
Trong nháy mắt, một tia chớp màu đỏ thoáng xuất hiện trong con mắt của ba người. Cặp mắt của bọn họ lập tức rơi vào trạng thái vô thức, càng lúc càng tán loạn. Thần thức nhanh chóng tan biến, cuối cùng phải bỏ mình.
Vương Lâm cất bước đi tới, thu lấy ba cái túi trữ vật. Sau đó, hắn dùng chân đá ba cái thi thể vào trong sương mù rồi chẳng thèm để ý, nhanh chóng đi về phía trước.
Lý Mộ Uyển hoảng sợ nhìn cảnh tượng vừa mới xảy ra. Đây là lần đầu tiên nàng thấy Vương Lâm ra tay. Thực lực ba người bọn họ cũng giống như nàng đều là Trúc Cơ trung kỳ. Vậy mà không hề có chút phản kháng, cứ thế mà chết khiến cho nàng phải chấn động. Nhìn tấm lưng của Vương Lâm, nàng chợt nhớ tới ca ca Lý Kỳ Khánh của mình từng nói: Trong trận chiến ở biên giới của Tuyên Vũ quốc, nhân số tham chiến của hai bên vượt qua con số một ngàn. Vào lúc bắt đầu xảy ra đại chiến, bên phía Tuyên Vũ quốc đã xảy ra một chuyện hết sức quái dị. Bất cứ tên đệ tử Trúc Cơ kỳ tham gia giao chiến đều bất ngờ bị chết, từ trên không trung rơi xuống.
Nếu chỉ có một, hai người thì cũng bình thường. Nhưng số lượng Trúc Cơ kỳ của đối phương có gần hai trăm người, vậy mà hơn môt nửa tử vong. Lúc ấy, sau khi nghe nói, nàng còn tưởng đó chỉ là lời đồn, trong lòng cũng không tin lắm. Nhưng đến bây giờ, sau khi chứng kiến ba tên Trúc Cơ trung kỳ trước mắt cứ vậy mà tử vong khiến cho nàng không khỏi liên tưởng đến trận chiến.
Nàng đi theo phía sau Vương Lâm, giọng nói run rẩy, thấp giọng hỏi:
- Sư.sư huynh! Huynh ở đại đội nào trong Hỏa Phần minh?
Vương Lâm không quay đầu lại, lạnh nhạt nói:
- Đại đội thứ mười.
Bốn chữ "Đại đội thứ mười" rơi vào tai Lý Mộng Uyển chẳng khác gì tiếng sấm. Nàng nhớ rõ, ca ca nàng đã từng nói nhân số Hỏa Phần quốc tham chiến ở đó đúng là đại đội số mười. Bây giờ, nàng có thể khẳng định, thanh niên trước mặt chính là nguyên nhân khiến cho một số lượng lớn đệ tử Trúc Cơ kỳ của Tuyên Vũ quốc tử vong.
Nghĩ tới đây, một chút phản kháng trong lòng nàng hoàn toàn biến thành mây khói. Nhưng ngay sau đó, trong đầu nàng chợt nhớ tới trong Tàng Kinh các của Lạc Hà môn có nhắc tới một loại pháp thuật quỷ dị.nàng buột miệng hỏi:
- Pháp thuật ngươi vừa dùng có phải là Tử Chú thuật hay không? - Vương Lâm giật mình, nhưng nét mặt vẫn thản nhiên. Hắn vẫn tiếp tục bước đi, miệng thì hỏi:
- Ngươi biết Tử Chú thuật?
Lý Mộ Uyển nghe thấy Vương Lâm nói như vậy trong lòng càng thêm khẳng định pháp thuật mà đối phương sử dụng chính là Tử Chú thuật vô cùng khó luyện trong truyền thuyết. Nghe đồn Tử Chú thuật là một loại thần thông từ thời thượng cổ, rất khó tu luyện. Nhưng một khi luyện thành thỉ cần nói ra một chữ "Tử" là đối phương lập tức tử vong.
Pháp thuật bậc này vào thời thượng cổ bị coi là công pháp ma đạo ác độc số một, số hai. Muốn tu luyện được nó thì phải tu luyện tam khí. Đệ nhất khí chính là âm khí: Thực tế nó là nguyên âm của nữ tử. Lấy thuật thái âm mà tích lũy âm khí. Khí thứ hai là tử khí: Phải thu nạp khí phát ra từ những bộ hài cốt mà kết thành tử khí, nó cũng có thiên hướng âm hàn,