Đoàn người đó mặc dù di chuyển rất nhanh, nhưng Thổ Độn thuật của Vương Lâm lại càng huyền diệu. Ở phía sau nhìn thì chỉ thấy hơn một trăm tu sĩ đang cưỡi phi kiếm bay đi, trong khoảnh khắc đã đi tới chỗ linh mạch.
Linh lực nơi đây ba động rất lớn, trên mặt đất có một cái hố to, khắp nơi đều là hài cốt cụt tay cụt chân. Làn gió nhẹ thổi quang mang theo mùi vị tanh tưởi đập vào mặt những người ở đây.
Khi hơn trăm tu sĩ tới đây, trong nháy mắt vô số tu sĩ của Hỏa Phần quốc từ bốn phương tám hướng xuất hiện. Chiến đấu nhanh chóng bắt đầu.
Cùng lúc đó, tám đạo kiếm quang thô to từ xa bay đến, từ trên tám đạo kiếm quang đó tản mát ra khí tức cường đại. Vương Lâm lướt mắt nhìn qua đã nhận ra đây là tám Nguyên Anh kỳ cao thủ của đối phương.
Bọn họ vừa mới tiến tới đã bị Nguyên Anh kỳ tu sĩ của Hỏa Phần quốc nhìn chăm chút. Sau đó Nguyên Anh kỳ cao thủ của hai bên lập tức động thủ ngay tại chỗ, pháp bảo, phi kiếm tầng tầng lớp lớp. Từng tiếng nổ vang
lên không ngớt, giờ phút này thiên địa rung chuyển, phong vân biến sắc.
Ngay sau đó, xuất hiện thêm một đội ngũ trăm tu sĩ của Tuyên Vũ quốc hiện thân, bọn họ nhanh chóng gia nhận vào trận hỗn chiến.
Ánh mắt Vương Lâm lạnh như băng, nhìn lướt qua một chút, cực cảnh thần thức hóa thành một tia thiểm điện màu đỏ, từ dưới mặt đất bống thoát ra hướng về phía song phương đang giao chiến.
Tại khu vực Trúc Cơ kỳ tu sĩ của Tuyến Vũ quốc đang sử dụng phi kiếm giết địch, sau khi chém chết một Ngưng Khí kỳ tầng mười lăm định tiếp tục huy kiếm, đột nhiên một đạo hồng quang hiện ra. Trong đầu hắn giống như bị một chiếc búa nện vào, ánh mắt tối sầm lại, thần thức không gặp bất cứ trở ngại nào mà tan vỡ thành mảnh nhỏ, thân thể hắn ở giữa không trung rơi xuống. Tám Trúc Cơ kỳ tu sĩ của Tuyên Vũ quốc đang tạo thành kiếm trận vây khốn một Kết Đan kỳ cao thủ, sau khi hồng quang xuất hiện, thân hình tám người đồng thời chấn động, ánh mắt đọng lại, thần thức giống như bị một bàn tay to bóp lấy làm cho tiêu tán. Thân thể mất đi linh hồn điểu khiền lập tức từ giữa không trung rơi xuống.
Kết Đan kỳ cao thủ bị nhốt bên trong ngẩn người ra, nhưng thời cơ để thoát ra trước mắt làm hắn không suy nghĩ nhiều, vội vàng rời xa địch nhân.
Một giả đan tu sĩ của Tuyên Vũ quốc bằng vào phi kiếm cấp Nguyên Anh đã liên tiếp chém giết mấy cao thủ cùng giai, sau đó há miệng cười lớn. Tay trái hắn túm lấy cổ một nữ Trúc Cơ kỳ tu sĩ, tay phải kéo mạnh xuống, trước ngực nữ tu sĩ lập tức lộ ra chiếc yếm màu hồng. Nữ tu sĩ hoảng sợ
thét lên một tiếng chói tai, lộ ra vẻ nhu nhược, vô lực.
Giản đan tu sĩ khẽ liếm đôi môi, ánh mắt lộ ra vẻ dâm tà, bắt lấy nữ tu sĩ nhanh chóng lui lại phía sau. Không đợi hắn rời đi xa, trước mặt bỗng thấy hồng quang xẹt quá, thân thể hắn run rẩy vài cái, sau đó vô lực buông nữ tử trong tay ra, thân thể giống như sao chổi từ giữa không trung rơi xuống.
Phi kiếm của hắn vốn sau khi mất đi sự khống chế của chủ nhân chẳng những không đình chỉ phi hành, ngược lại còn nhanh chóng lao xuống mặt đất. Ở trên mặt đất trong nháy mắt xuất hiện một cánh tay bắt lấy phi kiếm, rồi lại biến mất vào lòng đất.
Khi càng lúc càng nhiều Trúc Cơ kỳ tu sĩ vô duyên vô cớ từ trên trời rơi xuống làm cho các cao thủ của Tuyên Vũ quốc chú ý tới điều này. Một Kết Đan kỳ tu sĩ mặc áo bào màu tím nhìn chằm chằm vào một vị trí trên mặt đất, tay phải chỉ xuống, không biết hắn dùng phương thức gì truyền tin đi. Chỉ thấy trong nháy mắt đã có hơn mười Trúc Cơ hậu kỳ tu sĩ nhanh chóng rời khỏi chiến trường theo hướng tay của hắn lao tới.
Thần sắc Vương Lâm vẫn tỉnh táo, quay người sử dụng Thổ Độn Thuật không nhanh không chậm rời đi. Trong mười tên Trúc Cơ hậu kỳ có một tên cầm la bàn trên tay, căn cứ theo hướng mũi kim của la bàn chỉ mà đuổi theo Vương Lâm.
Sau khi rời đi hơn mười dặm, Vương Lâm liền ngừng lại nghỉ ngơi, cực cảnh thần thức nhanh chóng được phát tán ra xung quanh. Ở trước mặt Trúc Cơ kỳ tu sĩ, Vương Lâm chính là quân vương, sinh tử của bọn họ sẽ do hắn quyết. Mười người thậm chí ngay cả động tác cảnh báo cũng không kịp làm ra đã bỏ mạng ngã xuống đất. Thần thức nhanh chóng tan biến, hai mắt không còn chút ánh sáng nào.
Bây giờ Vương Lâm đã không còn là thiếu niên thuần phác ngày trước nữa, không còn tâm tư thương xót người khác, hễ là ai cản trở bước tiến của hắn, đều phải giết.
Trên chiến trường không có đúng sai, chỉ có sinh và tử. Nếu trong lòng có chút thương xót vậy người chết nhất định là hắn. Thuộc tính của cực cảnh vừa mang tới cho Vương Lâm lực lượng to lớn, cũng lặng yên làm cho tính cách của hắn thay đổi. Cực cảnh, không chỗ nào không làm cho người ta đạt tới cực hạn, nếu đi vào con dường chánh đạo vậy thì người đó coi như một đời tiên hiệp, ghét ác như cừu, trảm yêu trừ ma.
Nếu đi vào ma đạo vậy tuyệt đối sẽ trở thành vạn ma chi vương, trở nên vô cùng cực đoan. Sẽ khiến cho người trong ma đạo e ngại ba phần, làm nên danh hiệu ma quân.
Cực cảnh do bị hạn chế cho nên không có khả năng xuất hiện phong cách hành sự vừa chính vừa tà.
Đơn thuần là do Vương Lâm quyết định, hắn ban đầu muốn trở thành tiên hiệp, làm cho vạn người kính ngưỡng, làm cho tổ tông được vinh quang.
Đáng tiếc thế sự vô thường, Tư Đồ Nam xuất hiện, làm tính cách của hắn sinh ra biến hóa rất nhỏ, loại biến hóa này càng lúc càng lớn hơn, cuối cùng khiến cho Vương Lâm xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Vinh quang cho tổ tông? Tổ tông đã đoạn tuyệt thì còn vinh quang cái gì?
Thuộc tính của cực cảnh lập tức làm cho tính cách của hắn nghịch chuyển, nếu đã không thể trở thành tiên hiệp vạn người kính ngưỡng, như vậy sẽ trở thành Ma quân vạn người e ngại.
Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ vô tình, sau khi thu lại túi trữ vật của mấy người cũng không thèm liếc mắt nhìn thân thể bọn họ. Thân hình hắn hơi dao động đã một lần nữa tiến vào trong lòng đất, thay đổi vị trí hướng về phía chiến trường đi tới.
Nhưng lập tức hắn lại chui lên, nhìn chiến trường phía xa trầm ngâm một chút. Hắn từ trong túi trữ vật lấy ra vài khối linh thạch, tạo thành một trận pháp ở trên mặt đất, sau đó đem mười cỗ thi thể ném vào bên trong trận pháp, mỗi một cỗ thi thể sau khi ném vào đều nổ mạnh, hóa thành máu tươi bị trận pháp hấp thu.