Nét mặt Vương Lâm vừa vui mừng vừa sợ hãi. Hắn nhanh chóng nhận lấy ngọc phù, rồi vội vàng bái tạ. Sau khi trung niên văn sĩ đưa xong ngọc phù liền không để ý tới Vương Lâm nữa mà bay vào trong phượng xa, cùng với Phượng Loan nhỏ giọng nói chuyện.
Sau khi thấy trung niên văn sĩ đi vào phượng xa, hắn liền cáo lui, bay ra khỏi xem đi vào trong đám đại quân tu sĩ.
Biên giới của Hỏa Phần quốc giáp với Tuyên Vũ quốc. Ngoại trừ đám tu sĩ đang di chuyển thì dân chúng cũng đã lục tục kéo đến. Sau khi hỏa linh thú biến dị liền rất ít tấn công con người. Mục tiêu của chúng bây giờ chỉ còn lại có một mình Vương Lâm trong đám đại quân tu sĩ.
Thời gian lặng lẽ trôi đi, đám hỏa linh thú vẫn chậm rãi đuổi theo đại quân tu sĩ. Số lượng của chúng càng lúc càng đông. Một bầu không khí nặng nề đeo bám trong lòng đám tu sĩ.
Ở biên giới của Hỏa Phần quốc có một cái bồn rất lớn. Sau khi đại quân tu sĩ bay đến đây, tứ đại phái cũng với một số đại gia tộc tu chân liền họp mặt. Tổng cộng có mười chín tu sĩ đạt tới Nguyên Anh kỳ mật đàm với nhau.
Sau cuộc mật đàm, mười chín vị tu sĩ từ trong đại quân bay lên bầu trời.
Một vị Nguyên Anh kỳ tu sĩ của Lạc Hà môn trầm giọng nói:
- Sau nhiều năm tra xét, Lạc Hà môn chúng ta đã tìm được vị trí của hỏa linh thú tổ. Đó cũng chính là nơi mà hỏa linh thú được sinh ra. Nếu có thể phong ấn được nơi này, nhất định có thể kiềm chế tất cả các ngọn núi lửa khác. Đến lúc đó, chỉ cần dựa vào Tỏa Quốc đại trận mà các vị tiền bối lưu lại trong mấy ngàn năm qua là có thể giam cầm được hỏa linh thú.
- Trung niên nam tử có khuôn mặt hồng hào của Tà Ma tông, liếc mắt nhìn một cái, hừ nhẹ nói:
- Nếu lão tổ tông đã có sự đề phòng thì vì sao lúc đầu không tiêu diệt hết đi còn, phải lưu lại trận pháp làm gì?
Ba tu sĩ Nguyên Anh kỳ của Thi Âm tông không có quan tài phía sau. Hiển nhiên là đã thu xác. Thời gian cho đến lúc chính thức đoạt xá cũng sắp đến gần.
Nét mặt của ba người đó là hững hờ nhất, giống như cho dù có chuyện gì cũng không thể làm cho bọn họ chú ý. Nếu không phải do linh khí của Hỏa Phần quốc trở nên cuồng loạn khiến cho họ không thể khôi phục thì còn lâu họ mới đến tham dự vào chuyện này.
Tống lão tổ của Chiến Thần điện, liếc mắt nhìn quanh, nói:
- Lão tổ tông của Hỏa Phần quốc chúng ta cũng không có khả năng tính được chuyện núi lửa bộc phát và sự uy hiếp của hỏa linh thú. Mà cho dù là tính trước thì chỉ sợ cũng không thể tránh được. Vì vậy ở đây nỗ lực cả ngàn năm bố trí ra Tỏa Quốc đại trận, lưu lại cho mọi người một đường sống đã là đủ lắm rồi. Các vị đạo hữu! Chúng ta bắt đầu thôi.
Lão nhân họ Tống nói xong, đám trung niên văn sĩ, Phượng Loan.tổng cộng sáu Nguyên Anh kỳ tu sĩ của Chiến Thần điện đều đứng chúng một chỗ, tuy nhiên phương vị lại khác nhau. Trong tay mỗi người đều kết xuất một thủ ấn kỳ dị. Sáu người bọn họ cùng nhau quát lên một tiếng. Sáu đóa hoa sen từ tay bọn họ bắn ra, rơi xuống cái bồn ở hướng đông. Một tiếng động vang lên. Từ cái bồn có một làn sương mù màu đỏ tỏa ra.