Vương Lâm không hề do dự, nhanh chóng thi triển Thổ độn thuật, chạy về phương hướng Chiến Thần điện. Dọc đường đi hắn phát tán thần thức, có thể thấy khắp nơi toàn là Hỏa linh thú. Hắn càng đi càng kinh hãi.
Lập tức hắn thay đổi phương hướng, không đi tìm Lâm Đào nữa mà căn cứ theo trí nhớ của Mã Lương, bỏ chạy về hướng biên giới. Hỏa Phần quốc đã không còn ở được nữa.
Tuy nhiên, hắn đi chưa được xa, thì có một cỗ thần thức mạnh mẽ từ trên trời giáng xuống. Sau khi đảo qua liền nhanh chóng tập trung bám theo người hắn. Vương Lâm cảm thấy thất kinh. Thần thức của hắn nhanh chóng phát hiện trong đám mây phía trên có mười sáu con Hỏa linh thú to lớn đang đứng thành một cái vòng tròn. Giữa vòng trong lơ lửng một cái hỏa hoàn.
Từng sợi tơ màu hồng từ hỏa hoàn lan tràn ra xung quanh, tiếp xúc với đầu của mười sáu con hỏa linh thú.
Cỗ thần thức khổng lồ đó đúng là từ trong hỏa hoàn phát ra. Hiển nhiên, đây là do mười sáu con hỏa linh thú tập trung lại một chỗ, lợi dụng thiên phú của bản thân thi triển thần thông.
Sau khi phát hiện được Vương Lâm, trong nháy mắt, từ hai mắt của mười sáu con hỏa linh thú lóe lên quang mang. Cả đám rống lên giận dữ vọt tới vị trí của Vương Lâm.
Vương Lâm không nói một lời, tốc độ tăng lên, nhanh chóng bỏ chạy. Mười sáu con linh thú gầm rú phun ra những thứ giống như dung nham khiến cho mặt đất biến thành màu đỏ, xuất hiện vô số vết nứt.
Vương Lâm đã bị thiệt thòi một lần làm sao có thể dẫm vào vết xe đổ một lần nữa được. Đúng vào lúc mấy con hỏa linh thú phun dịch thể, hắn liền nhảy ra khỏi lòng đất, hóa thành một đạo cầu vồng, bay đi.
Mười sáu con hỏa linh thú liền đuổi theo. Sở dĩ chúng ẩn nấp ở đây chính là để tìm ra tu sĩ đã giết chết Hỏa Linh thú tổ. Đó là ý niệm duy nhất trong đầu chúng. Đồng thời cũng bởi Vương Lâm mà đám hỏa thú căm hận tất cả các tu sĩ. Gần như cứ thấy người nào là chúng giết người đó. Tuy nhiên, bọn chúng cũng bị chết rất nhiều. Dưới pháp bảo cao cấp của tu sĩ có tu vi cao, hỏa linh thú chết vô số.
Chuẩn xác mà nói thì hỏa linh thú không hề có linh hồn. Chúng tồn tại theo một cách thức rất đặc biệt. Phi kiếm bình thường không thể phá hủy được thân thể cứng rắn của chúng. Phương pháp duy nhất để giết chúng chính là dùng những pháp bảo có uy lực mạnh, phá hủy thân thể.
Chỉ có điều số lượng hỏa linh thú thực sự quá nhiều. Chúng vẫn đang cuồn cuộn chui ra từ miệng núi lửa. Số lượng của bọn chúng có bao nhiêu, chỉ sợ rằng ngoài Hỏa Linh thú tổ bị Nghịch Thiên châu hấp thu ra, không còn người nào có thể biết.
Vương Lâm càng bay càng nhanh. Mấy con cự thú phía sau nếu ở trong dung nham thì tốc độ của chúng chắc chắn vượt qua Vương Lâm. Nhưng lúc này ra khỏi dung nham, tốc độ của chúng lập tức giảm xuống. Duy trì khoảng cách nhất định với hắn.