Đáng tiếc, lúc trước truy tìm Tôn Hữu Tài lại gặp phải hỏa linh thú. Sau đó bất ngờ xảy ra biến cố, khiến cho ma đầu chạy trốn. Vì vậy từ trong núi lửa đi ra, Vương Lâm liền sử dụng thần thức tìm kiếm.
Lúc này, sau khi liên tục cắn nuốt hơn mười người, tu vi của ma đầu đã khôi phục đến Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong, tiến nhập vào cảnh giới giả đan. Hắn nhận thấy hoàn toàn thoải mái trong sự không chế của Vương Lâm nên vọt tới.
Ánh mắt của Vương Lâm lạnh như băng. Trong mắt có một tia sáng màu đỏ thoáng qua, nhất thời ma đầu như bị một tia sét đánh trúng, kêu lên thảm thiết, nhanh chóng lui lại. Làm sao Vương Lâm có thể để cho hắn được như ý. Bước lên một bước, tay phải chộp một cái, Dẫn Lực thuật hóa thành một bàn tay vô hình nắm lấy ma đầu.
Lâp tức ma đầu kêu lên, cầu xin tha thứ. Nhưng Vương Lâm giống như điếc, Cực cảnh thần thức liên tiếp giáng vào ma đầu. Hắn khống chế thần thức hết sức chuẩn xác. Mỗi lần đều dừng lại đúng lúc ma đầu sắp sửa tiêu tán, để cho hắn kịp hồi phục lại một chút. Từng làn khói xanh từ trên người ma đầu lan ra. Tiếng kêu thảm thiết của hắn càng lúc càng yếu, cuối cùng rũ người xuống.
Sự sợ hãi trong mắt ma đầu đối với Vương Lâm đã tăng lên rất nhiều.
Hai mắt Vương Lâm lạnh như băng, lộ rõ một sự vô tình, nhìn chằm chằm vào ma đầu, lạnh nhạt nói:
- Còn một lần nữa! Chết.
Sự run sợ, kinh hoảng vẫn chưa hết, ma đầu liên tục vâng dạ.
Vương Lâm vỗ túi trữ vật một cái, pháp bảo thiết phiến liền bay ra. Ma đầu không cần Vương Lâm nhắc nhở vội hóa thành một tia sáng màu hồng, chui vào bên trong. Sau khi pháp bảo thiết phiến lóe lên vài cái, liền chui trở lại trong túi trữ vật. Tâm tính của hắn lúc này so với khi ở Triệu quốc trước đây đã có sự thay đổi rất lớn. Nếu nói lúc trước tính cách của Vương Lâm mang theo một nét giản dị, mộc mạc, chân chất của một thiếu niên sinh sống ở sơn thôn thì bây giờ, toàn bộ sự mộc mạc chân chất đó đã tan thành mây khói.
Trong tu chân giới, mạnh được yếu thua. Nếu ngay cả tính mạng của người nhà cũng không thể bảo toàn thì có lý do gì phải thể hiện sự từ bi nữa?
Tư Đồ Nam nhiều lần muốn mình tiến vào ma đạo, trở thành một kẻ tu ma.
Trước đó, Vương Lâm vẫn còn có một chút mâu thuẫn trong lòng. Nhưng sau một lần tử vong vừa rồi, hắn chẳng còn gì để mà lưỡng lự.
- Thành ma thì sao cơ chứ? - Vương Lâm cười lạnh một tiếng. Hắn vung hai tay lên, tất cả thi thể xung quanh đều tan thành mây khói. Thân thể hắn thoáng động liền bay lên trời.
Tại một vị trí hẻo lánh, nhưng không phải trong khu vực núi lửa hay sơn mạch, Vương Lâm đảo qua một vòng, chọn lấy một vị trí rồi hạ xuống. Hắn lấy pháp bảo thiết phiến ra, nhanh chóng tạo một cái động phủ.
Sau khoảng một nén nhang, động phủ đã thành hình. Vương Lâm liền tiến vào trong đó. Sau khi tiến vào, hắn dùng đá vụn bày bên ngoài cửa một cái mê tung trận pháp, rồi phong kín cửa động.
Làm xong tất cả mọi chuyện, hắn khoanh chân ngồi xuống, lấy túi trữ vật của Tôn Hữu tài và trung niên hắc y ra xem. Sau khi sử dụng thần thức dò xét một lúc, hắn liền lấy ra ba cái ngọc giản.
Áp cái ngọc giản thứ nhất vào trán. Sau khi xem xét một lúc, Vương Lâm hơi trầm ngâm rồi đặt nó sang một bên. Trên ngọc giản đó ghi chép lại phương pháp tu luyện của một loại công pháp tên là Đại tự tại Tu La thuật. Công pháp đó xuất thân từ Tà Ma tông.
Ở Hỏa Đốt quốc, Tà Ma tông là một môn phái ma đạo. Bọn họ tu luyện một loại công pháp khiến cho mọi người nghe thấy đều hoảng sợ đó là Đại tự tại Tu La thuật. Công pháp này tổng cộng có sáu tầng. Người tu luyện công pháp đó chính là tu luyện Vô Tình Tu La đạo.
Tu luyện công pháp này phải lấy giết chóc để luyện tâm. Lấy luyện tâm nhập vào Vô Tình đạo. Đắm chìm trong Vô Tình đạo, luyện ra Tu La chi hồn. Sau đó lấy cái hồn đó thay thế Nguyên Anh. Đến lúc đó Đại Tự tại Tu La thuật đã chính thức thành công.
Khi tu luyện công pháp này, ở giai đoạn đầu yêu cầu rất nghiêm khắc, mỗi ngày đều phải giết một người. Vương Lâm ngưng thần suy nghĩ, đoán rằng hắc y trung niên chắc chắn là tu luyện Đại Tự tại Tu La thuật. Ngọc giản này đúng là ở trong túi trữ vật của hắn.
Đối với thứ công pháp đó Vương Lâm cũng không cảm thấy hứng thú lắm.
Nhưng một số pháp thuật ghi trên ngọc giản, hắn lại rất thích thú. Những thứ đó đều là pháp thuật ma đạo, ngoài sự tàn nhẫn ra thì nó rất thực dụng.
Cầm lấy cái ngọc giản thứ hai, thần thức Vương Lâm khẽ đảo qua một cái, nét mặt xuất hiện sự vui mừng. Trên cái ngọc giản đó ghi chép một loại pháp thuật là Ngụy Thổ Độn thuật.
Thổ Độn thuật là một loại độn thuật trong ngũ hành. Danh tiếng của Ngũ hành độn thuật rất vang dội. Ở thời kỳ thượng cổ nó là một trong những đại thần thông. Mặc dù, tu chân giới thượng cổ đã biến mất, tu chân liên minh xuất hiện sau này cũng vô cùng hiếm thấy ngũ hành độn thuật.
Chỉ có điều danh tiếng của Ngũ hành độn thuật quá lớn, vì vậy mà xuất hiện khá nhiều những thể loại biến hóa của nó. Tuy nhiên, so sánh với độn thuật chân chính thì chúng chỉ mới đạt được một chút vẻ ngoài mà thôi.
Ngọc giản trong tay Vương Lâm cũng không phải Ngũ hành độn thuật chính thức. Nó chỉ tinh tiến hơn một số pháp thuật mang tính hình thức một chút mà thôi. Nhưng một chút tinh tiến đó cũng khiến cho uy lực của nó hoàn toàn khác biệt.
Đắm chìm vào trong việc nghiên cứu Thổ độn thuật. Thời gian chậm rãi trôi qua. Mãi cho tới sáng hôm sau, Vương Lâm mới từ từ mở hai mắt, trên mặt có chút lĩnh ngộ. Hắn vẫn ngồi im, hai tay vỗ xuống mặt đất. Nhất thời, thân ảnh hắn biến mất tại chỗ, xuất hiện cách đó ba trượng.