Một luồng nhiệt khí cực nóng lập tức lan tràn toàn bộ bên trong quả cầu đất. Hỏa đoàn lại "ngựa quen đường cũ" lập tức hướng chính giữa trực tiếp chui vào. Nhưng đúng lúc này Thiên Nghịch Châu Tử bỗng nhiên lao ra, hỏa đoàn bỗng khựng lại, không chút do dự định quay đầu chạy… Nhưng đã quá chậm, Thiên Nghịch Châu Tử không hề bị quả cầu đất cản trở, lao như tia chớp đâm vào hỏa đoàn. Trong hỏa đoàn truyền tới một tiếng thét kinh hãi, lập tức giãy dụa nhưng không đến mấy chốc nó đã bị hạt châu hấp thu hết.
Bên ngoài Thiên Nghịch Châu Tử nguyên bản vốn điêu khắc vài miếng lá cây giờ phút này đã biến mất, chuyển thành hình một đoàn hỏa diễm. Từng đoàn từng đoàn hỏa diễm không ngừng xuất hiện trên Thiên Nghịch Châu Tử.
Hỏa đoàn càng ngày càng mờ , cuối cùng hoàn toàn mất đi độ sáng, tiêu tán hoàn toàn. Lúc này hỏa diễm trên Thiên Nghịch Châu Tử đã xuất hiện đoàn hỏa diễm thứ 10. Lập tức toàn bộ hạt châu bỗng phát ra quang mang sáng bừng, mặc dù là ở trong quả cầu đất nhưng quang mang này cũng vẫn khuếch tán từ trong ra ngoài.
Lúc này cùng với sự biến mất của hỏa đoàn, bên ngoài quả cầu hỏa hoàn và các sợi tơ mỏng màu đỏ li ti đột nhiên ảm đạm dần và sau đó các sợi tơ cũng đứt đoạn.
Vương Lâm kinh ngạc nhìn mọi việc trước mắt. Không chỉ mình hắn ngẩn người ra mà cả đám hỏa thú trong sơn động cũng không hiểu biến cố xảy ra bất thình lình này là thế nào.
Thiên Nghịch Châu Tử lúc này lại bay đến bên Vương Lâm, một lần nữa dung nhập vào trong mi tâm của hắn. Vương Lâm không kịp nhìn kỹ, thân mình run lên, Dẫn lực thuật nhất thời khống chế quả cầu đất trong giây lát phóng về phía trước, chui vào trong một cái thông đạo.
Tất cả chỉ phát sinh trong một thời gian ngắn. Mãi cho đến khi Vương Lâm cùng quả cầu đất bay ra ngoài, đám hỏa thú mới kịp phản ứng. 16 con hỏa thú khổng lồ rống giận lao lên, phá tan thông đạo đuổi theo.
Ở phía sau chúng nó, ngàn vạn con hỏa thú phát lên tiếng rống khàn giọng đuổi sát theo sau.
Thân thể Vương Lâm nằm trong quả cầu đất, chạy nhanh ngược chiều dòng dung nham nóng chảy trong thông đạo. Phải biết rằng dòng dung nham này đang chảy từ trên xuôi xuống dưới, vốn là hướng về cái hồ dung nham ở phía dưới. Còn Vương Lâm giờ đang chạy ngược dòng lên trên, tốc độ căn bản không thể quá nhanh được.
Nhưng đám hỏa thú đuổi theo phía sau thì lại không thế. Chúng nó vốn sinh là ở trong dung nham, có thể nói là hỏa linh trời sinh. Càng ở trong dung nham, tốc độ của chúng nó lại càng nhanh.
Vương Lâm mặc dù không biết hỏa đoàn kia rốt cục là vật gì, nhưng lại có thể hỏa thuộc tính của Thiên Nghịch Châu Tử đạt tới cảnh giới đại viên mãn, qua đó cũng đủ thấy được giá trị. Hơn nữa từ việc đám hỏa thú vừa rồi tôn kính hỏa đoàn đó, giờ lại đang rống giận đuổi theo thì hắn trong lòng cũng đại khái đoán được hỏa đoàn này cực kỳ quan trọng đối với đám hỏa thú, thậm chí rất có thể là hỏa thú vương.