Đang ở trong đất cấp tốc độn thổ, Tôn Hữu Tài bỗng run lên, cảm giác sợ
hãi mãnh liệt khiến cho hắn thấy khó thở. Đúng lúc này hắn cảm thấy vùng đất phía trước mặt trở nên nóng bức, hắn âm thầm kêu khổ. Độn thổ thuật này nếu dùng ở nơi khác có thể nói là rất tiện lợi, nhưng ở nơi có nhiều núi lửa như Hỏa Phần quốc thì lại đòi hỏi yêu cầu rất cao.
Nếu không trực tiếp lao đầu vào nham thạch nóng chảy thì rõ ràng là chẳng hay ho gì.
Trước đây Tôn Hữu Tài tuy cũng chạy trốn nhưng vẫn phân biệt phương hướng, chỉ cần thấy bùn đất nóng bỏng sẽ lập tức quay lại. Nhưng bây giờ hắn đang nghĩ là bị một cao thủ Hóa Thần Kỳ đuổi giết, dưới sự kinh hoảng nên không thể lựa chọn vị trí tốt được, chỉ có thể cố hết sức đưa thân thể lao về phía trước.
"Phịch" một tiếng, thân thể hắn đã trực tiếp xuyên thấu tầng đất xuất hiện ở một sơn động trong lòng núi lửa. Sóng nhiệt ùa vào mặt hắn, tóc và lông bi cũng bắt đầu cong queo dần… Kinh hô một tiếng, Tôn Hữu Tài vội vàng tung phi kiếm, lảo đảo bay lên dừng ở một mỏm đá nhô ra. Chỉ mới một chốc mà toàn thân của hắn da dẻ đã nứt nẻ, quần áo dưới sự cử động của thân thể cũng hóa thành tro bụi.
Thậm chí ngay cả phi kiếm dưới chân cũng bắt đầu nóng đỏ lên, nhiệt độ ngày càng cao.
Mồ hôi của Tôn Hữu Tài vừa mới xuất hiện đã ngay lập tức bốc hơi. Lúc này nhìn lại thấy cả người hắn đang phủ trong khói trắng, mặc dù đang trần trụi nhưng cũng vẫn có một loại khí thế của tiên nhân.
Ở phía dưới chỗ của hắn là một hồ dung nham, từng đám bọt khí lớn xuất hiện trong hồ bay lên, sau khi vỡ tan lại tỏa ra một luồng khí đen.
Tôn Hữu Tài đang muốn từ vách núi lửa đối diện bỏ chạy tiếp nhưng lúc này đột nhiên thân thể hắn run lên, ngơ ngác nhìn nham thạch nóng chảy phía dưới, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ.
Lúc này Vương Lâm cũng đuổi đến nơi. Hắn mặc dù không biết độn thổ thuật nhưng vẫn dùng thần thức bám chặt đối phương. Giờ bỗng nhiên phát hiện thấy Tôn Hữu Tài dừng lại, lập tức dùng thiết phiến điểm một cái, thiết phiến đánh vào mặt đất xoay tròn tạo thành một thông đạo. Vương Lâm tự mình theo sát vào, sau đó theo thông đạo đuổi tới nơi nham thạch nóng chảy mà Tôn Hữu Tài đang dừng lại.
Vừa lúc tiến vào sơn động núi lửa, Vương Lâm đã thấy được Tôn Hữu Tài đang lộ ra vẻ kinh hãi.
Nhìn theo ánh mắt hắn xuống dưới mới thấy được giữa hồ dung nham nóng chảy kia đang hiện lên một cặp mắt hình tam giác. Vương Lâm hít một hơi lạnh, lui về thông đạo bên cạnh, đứng im không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào nham thạch nóng chảy.
Căn cứ theo trí nhớ từ nhỏ của Mã Lương về Hỏa Phần quốc, thì nơi đây toàn là núi lửa, không có bất cứ một sinh vật nào. Nếu như có thì qua vô số năm như vậy không thể không bị các tu chân giả phát hiện được. Phải biết rằng cứ cách vài năm, lão tổ của tứ đại tông phái lại tiến hành phong ấn núi lửa của Hỏa Phần quốc một lần để đảm bảo an toàn.