"Ba người các ngươi về trước đi. Lâm Đào! Mười ngày nữa ta ở chỗ này chờ ngươi." Sau khi nói xong. Vương Lâm hóa thành một đạo trường hồng, lóe lên rồi biến mất.
Lâm Đào vội vàng đồng ý. Đáy lòng tự nhủ sau khi trở về nhất định phải nói chuyện với biểu ca. Đây chính là đại sự có liên quan tới tính mạng của mình chứ phải chơi đâu.
Dương Hùng mồ hôi lạnh đã gần như khiến quần áo ướt sũng. Từng trận gió thổi tới, khiến cho hắn không nhịn được rùng mình một cái. Một chút hàn ý từ đáy lòng xuất hiện. Một khắc vừa rồi, hắn biết mình đã đi dạo một vòng quanh Quỷ Môn quan.
Chu Tử Hồng bình thản nhìn Dương Hùng liếc mắt một cái. Xoay người rời đi.
Vương Lâm phi hành giữa không trung không có mục đích, trong lòng trầm ngâm suy tư. Cũng không lâu lắm, hai mắt hắn lóe ra tinh quang. Trong lòng hắn thầm nghĩ Chiến Thần Điện lần này nói gì thì nói mình cũng không thể không đi. Bất kể ba người Chu, Dương, Lâm có âm mưu gì hay không. Nhưng bí mật của mình ở trước mặt tu sĩ Nguyên Anh kỳ cơ bản là không thể đấu được.
Thậm chí rất có thể, hiện tại Nguyên Anh kỳ lão tổ của Chiến Thần Điện đã sớm thông qua dấu vết để lại biết chuyện mình đoạt xá. Nghĩ đến đây, hắn chợt cả kinh. Sắc mặt nhất thời âm trầm xuống. Tốc độ lập tức tăng tốc, mau chóng rời đi.
Chuyện này Vương Lâm trước kia cũng có nghĩ tới. Chẳng qua biểu hiện của ba người Dương Hùng, làm cho hắn càng thêm khẳng định mà thôi.
Đang phi hành, Bỗng nhiên một âm thanh ôn nhu vang lên bên tai Vương Lâm: "Tiểu hữu, đem bản mệnh tinh huyết của đệ tử bản môn trả lại có được không?" Thanh âm vô cùng êm tai làm cho người ta nghe xong vô cùng dễ chịu.
Vương Lâm chợt dừng lại. Ở phía trước mặt của hắn có một đám mây mù lượn lờ hóa thành một phụ nhân thiên kiều bá mị hướng về phía hắn đi tới.
Phụ nhân đi rất nhẹ nhàng, yểu điệu. Nàng mặc bộ cung trang màu xanh da trời. Vạt áo bằng vải bố màu phỉ thúy xếp chồng với nhau tạo thành hình tam giác. Dưới váy còn có rất nhiều dải băng. Bộ cung trang khiến cho thiếu phụ toát ra một loại khí chất thanh cao.
Phụ nhân tướng mạo cực kì xinh đẹp, Không trang điểm phấn son mà nhan sắc như ánh tuyết dưới bình minh, trắng bóc nõn nà.
Theo từng bước tiến của phụ nhân, thân mình Vương Lâm cũng từ từ lùi về sau giữ một khoảng cách nhất định với đối phương. Cùng lúc đó tay phải hắn sờ vào túi trữ vật, ánh mắt lạnh lùng nhìn đối phương.
Nét mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên, nhưng nội tâm lại vô cùng cảnh giác.
Vị phụ nhân trước mặt này tu vi sâu không lường được, hiển nhiên là cao thủ Nguyên Anh kỳ.
"Đồ tôn tiền bối tên gọi là gì?" Vương Lâm nhìn chằm chằm về phía phụ nhân mà hỏi.
"Đồ tôn của bổn cung tên là Chu Tử Hồng. "Trên khuôn mặt ngọc của thiếu phụ lộ ra vẻ tươi cười, trả lời.