Vương Lâm nhìn Hứa Lập Quốc, liên tục thở dài. Hắn đang muốn lên tiến thì… thần sắc khẽ động. Túi trữ vật của ba người Chu Cương bay lên, lập tức bị Vương Lâm thu vào trong tay. Theo đó, mấy cái hỏa cầu cũng bắn
lên trên người ba đệ tử Thi Âm Tông đốt cháy thành tro.
Ngay sau đó, hắn khẽ quơ tay chộp một cái. Hứa Lập Quốc không dám phản kháng nên lập tức bị hắn tóm trong tay. Đoạn Vương Lập lập tức bay lên không, hóa thành một đạo trường hồng, nháy mắt biến mất phía chân trời.
Lúc này, ba nhóm đệ tử Hỏa Phần Quốc tại ba miệng hỏa sơn bên cạnh đều đã thu thập xong Phần Kim Quả, bắt đầu rời đi.
Vương Lâm trở lại trong động, đem Phần Kim Quả đặt trên mặt đất, lại mở tay thả ra Nguyên thần của Hứa Lập Quốc. Hứa Lập Quốc lo lắng, thở dài nói: "Đạo hữu, chuyện gì thì cũng xin từ từ nói. Chỉ cần có thể buông tha cho ta thì yêu cầu gì ta cũng đáp ứng. Vừa rồi là ta không đúng, xin đạo hữu bớt giận." Nội tâm Hứa Lập Quốc hết sức uất nghẹn, đường đường là cao thủ Nguyên Anh kỳ bởi vì thân thể lúc trước bị hủy, Nguyên Anh bị tổn thương nên tu vị đại giảm. Hơn nữa lại không kham nổi cái giá quá đắt của một khối thân thể Nguyên Anh kỳ. Cân nhắc hồi lâu, so với việc hắn đành đi đoạt thân thể của một đệ tử cấp thấp một môn phái khác nếu bị phát hiện thì rất phiền toái, chẳng bằng bỏ chút ít mua một cái thân thể của Thi Âm Tông an tâm khôi phục, tránh lo lắng về sau.
Đoạt xá một tên đệ tử Trúc Cơ kỳ, tu vi của hắn muốn khôi phục thì cũng cần một thời gian dài. Hiện tại hắn chỉ có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, nên bên trong tuy có Nguyên Anh nhưng lại không có được thực lực tương xứng.
Hơn nữa Vương Lâm lại cực kỳ bá đạo. Lúc này, Hứa Lập Quốc không khác một con hổ giấy, nên cũng chẳng chịu nổi một kích. Chẳng qua nếu Hứa Lập Quốc khôi phục tu vi chỉ cần đến Kết Đan kỳ thì kết quả đã hoàn toàn bất đồng.
Hứa Lập Quốc cầu xin tha thứ nhưng Vương Lâm ngoảnh mặt làm ngơ. Ánh mắt của hắn chợt lóe lên, tay phải vỗ vào thạch bích bên người, tức thời động khẩu đã được phong kín. Thần sắc Hứa Lập Quốc khẽ biến, âm thầm kêu khổ. Thân mình lập tức lùi về đằng sau, bay nhanh vào vách tường.
Vương Lâm cũng không ngăn trở, thần thức đảo qua, hồng sắc điện quang lóe lên. Ánh mắt Hứa Lập Quốc lại ảm đạm, thân hình run lên, lực lượng hủy diệt lại bao phủ toàn thân hắn.
Vương Lâm một tay chộp lấy nguyên thần run rẩy của Hứa Lập quốc, đoạn nhìn chằm chằm nguyên thần. Hắn trầm tư một chút, trong giây lát hai mắt đã lóe lên một đạo tinh quang.
Trong khoảng khắc vừa rồi khi hắn nhìn nguyên thần của Hứa Lập Quốc thì một cảm giác cực kỳ quen thuộc bỗng xuất hiện. Hắn cẩn thận suy nghĩ hồi lâu nhưng vẫn không thể hiểu được sự quen thuộc này từ đâu mà đến.
Lúc này hắn nhìn nguyên thần đối phương, chợt nhớ tới nguyên do quen thuộc kia. Nguyên thần này cùng biến dị du hồn tịch diệt không gian có một chút tương tự.
Vương Lâm sờ sờ cằm, suy nghĩ. Nếu ban đầu có thể ở tịch diệt không gian
thôn thệ du hồn thì thực lực của hắn sẽ tăng cường không ít. Hơn nữa bởi uy lực của du hồn rất mạnh nên năng lực thôn phệ sẽ được nâng cao.
Một khi sinh linh trong tịch diệt không gian có một số lượng du hồn nhất định thì việc kiếm Đằng Hóa Nguyên báo thù cũng sẽ trở lên dễ dàng.
Quan trọng nhất là Vương Lâm biết hiện nay nếu gặp phải Kết Đan kỳ thì ngoài việc bỏ chạy không còn phương pháp nào khác. Nhưng một khi có du
hồn thì cho dù Kết Đan kỳ có chút phiền toái nhưng hắn cũng có năng lực tự bảo vệ mình.
Nếu số lượng du hồn mà nhiều một chút thì cho dù là Nguyên Anh kỳ Vương Lâm cũng dám liều mạng.
Hắn biết rõ pháp thuật của mình. Chuẩn xác mà nói, hắn chỉ biết một số sơ cấp tiểu pháp thuật mà thôi. Còn pháp bảo thì chỉ có một thanh phi kiếm, không còn vật nào khác.
Sau khi trải qua sự việc tại Triệu quốc, tâm tính của Vương Lâm cũng có chuyển biến cực lớn. Hết thảy mọi việc hiện nay, hắn làm chỉ nhằm mục đích cố gắng để mình trở lên mạnh mẽ, không để người khác nắm giữ.
Có nguyên thần của Hứa Lập Quốc trong tay khiến tim Vương Lâm đập lên thình thịch.
"Nếu như không thể mang du hồn từ trong tịch diệt không gian ra,vậy có thể tự chế tác một du hồn ở đây không?" Ánh mắt Vương Lâm chớp động. Hắn vỗ túi trữ vật, một thiết phiến từ trong đó bay ra, một lát sau đã đào ra một gian thạch thất.
Thừa dịp này, Vương Lập lập tức hủy diệt thần thức của Hứa Lập Quốc. Dù sao cũng là thần thức của một cao thủ Nguyên Anh kỳ, cho dù tu vi đại giảm thì Vương Lâm cũng phải cố hết sức mới có thể miễn cưỡng thành công.
Lúc này nguyên thần của Hứa Lập Quốc đã biến thành một vật vô ý thức.
Sau khi chuẩn bị xong thạch thất, thiết phiến lại trở về túi trữ vật của Vương Lâm. Vương Lâm vung tay lên, đưa Nguyên Thần vào bên trong thạch thất, sau đó lưu lại cấm chế. Lúc này hắn mới điều tức một chút rồi lại rời khỏi huyệt động.
Tìm kiếm chung quanh sơn mạch, Vương Lâm bắt lấy mấy con tiểu thú trở về. Bên trong thạch thất, Nguyên thần Hứa Lập Quốc ngơ ngác, phiêu phù ở trên không, bất động một chỗ.
Vương Lâm nhìn qua, đoạn ném một tiểu thú vào. Tiểu thú vừa được ném vào trong thạch thất, lập tức kêu lên vài tiếng, chạy thẳng vào trong góc co tròn người lại, cẩn thận nhìn bốn phía. Cả bốn phía đều trống không, nó không hề nhìn thấy nguyên thần.
Vương Lâm nhăn mày, hắn nhìn song phương hòa thuận ở trong thạch thất, khẽ trầm ngâm một chút rồi gia cố cấm chế, sau đó thì không để ý đến.
Lại đào ra một thạch thất nữa ở bên cạch, đem đám tiểu thú còn lại thả vào.