Từ đầu đến cuối, ánh mắt Vương Lâm cũng không dừng lại ở trên người thiếu phụ. Lúc Vương Lâm rời khỏi, thiếu phụ Từ Tư nhìn chằm chằm theo thân ảnh đang biến mất trên không trung, ánh mắt nàng lộ ra vẻ mờ mịt.
Mã Lương năm đó vẫn luôn quanh quẩn bên nàng, đánh cũng được, mắng cũng được, bất kể như thế nào hắn cũng không ngừng quấn quít bên người.
Nàng và Mã Lương từ nhỏ sinh hoạt tại cùng một thôn, cha mẹ hai bên lại thân nhau kết hạ giao ước. Sau đó hai người bọn họ được Chiến Thần Điện thu làm đệ tử, nàng thấy lúc nào Mã Lương cũng tràn đầy tư tưởng quê cha đất tổ, càng ngày càng chán ghét. Nhưng dù sao cũng là có hôn ước, việc này ẩn dấu sâu đậm trong nàng, lúc trước tiễn Mã Lương tiến vào Vực Ngoại chiến trường chính coi đây là một cái cớ nói chỉ cần Mã Lương trở về nàng liền cùng hắn kết làm song tu đạo lữ.
Nhưng hiện tại, lúc Mã Lương trở về đối với nàng nhìn nhưng không thấy.
Về điểm này, từ đáy lòng nàng có loại cảm giác không hiểu. Hơn nữa vừa rồi trong lòng thình lình xảy ra cảm giác run rẩy, cực kỳ tương phản khiến cho nàng trong khoảng thời gian ngắn đầu óc trở nên trống rỗng.
Nói về Vương Lâm. Tại vùng xa lạ của Hỏa Phần quốc sau một hồi phi hành liền bay vào một vùng liên miên không dứt các dãy núi. Căn cứ vào trí nhớ của Mã Lương, nơi đây chính là quần thể núi lửa nổi tiếng của Hỏa Phần quốc.
Hỏa Phần quốc sở dĩ có tên gọi này đúng là trong phạm vi đất nước các
núi lửa lớn nhỏ chiếm phần lớn. Nếu không phải tu luyện giả thường xuyên quan sát phong ấn thì sợ rằng chúng đã bạo phát.
Lịch sử Hỏa Phần quốc từ trước đến nay chưa từng có núi lửa nào bạo phát, đây là do liên quan đến pháp thuật khống chế của tu luyện giả.
Xem xét bốn phía một hồi, Vương Lâm xoay người bay đi, đến lân cận một thôn xóm bên ngoài thì dừng lại. Lúc này đúng là ngày mùa, các chú bé thôn làng đang vui vẻ chơi đùa. Vương Lâm đứng ở phía ngoài thôn, đáy lòng quặn đau, run rẩy một hồi rồi hắn tiến vào trong.
Ở một chỗ không người bên trong nông trại tìm được một ít thùng gỗ chứa nước liền lấy một lượng lớn nước sạch rồi hóa thành một đạo cầu vồng nhanh chóng rời đi.
Quay trở lại dãy núi lửa trùng điệp, hắn tìm được một hang động thiên nhiên, đi vào và tiến hành phong bế cửa động bằng các loại đá vụn cùng với việc bố trí tầng tầng trận pháp ngay lập tức rồi mới khoanh chân tu luyện.
Làm xong hết thảy sắc mặt Vương Lâm cực kỳ tái nhợt. Hắn ở trong Vực Ngoại chiến trường bị thương nặng, toàn bộ thần thức tán loạn, chỉ dựa vào một tia cực thức trong hiểm cảnh mới trốn thoát. Ra khỏi truyền tống trận hắn không để ý đến thương thế, đem tia cực cảnh thần thức lan tỏa ra với mục đích chính là che dấu thương thế để nhằm mục đích rời đi chữa thương ở khác.
Lúc này hắn thở sâu, nhắm mắt dưỡng thần, đắm chìm vào bên trong thức hải.
Thức hải của Vương Lâm là một mảnh đại dương màu vàng, bây giờ tuyệt đại đa số bộ phận của đại dương đều bị một tầng sương mù u tối bao phủ. Chỉ có một vị trí rất nhỏ bé không có sương mù, đó là do từng đạo tia sáng màu đen ngăn cách khối sương mù màu xám.