Bên trong truyền tống trận sáng lên từng đạo ánh sáng chói lòa, từng làn
khí nhẹ bất thình lình chậm rãi xuất hiện trong trận pháp, ngay sau đó truyền tống trận vận hành trở lại.
Ở bên ngoài truyền tống trận, vào thời điểm trận pháp chuyển động cả đám du hồn toàn bộ thối lui, sau đó nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Chỉ sợ đây là lần mở ra cuối cùng truyền tống trận của chiến trường ngoại vực. Đám tu sĩ trong trận đều lộ ra vẻ sống sót sau tai nạn, cả đám từ từ biến mất trong truyền tống trận.
Vương Lâm nhìn chằm chằm vào động tĩnh trong truyền tống trận: Mỗi lần biến mất một người hắn đều yên lặng chú tâm tính toán thời gian.
Ba người Chu Tử Hồng do dự không chừng không biết có nên rời đi hay không. Trong lúc đang do dự ba người bỗng nhiên nghe thấy tiếng Vương Lâm.
"Ba người các ngươi đi trước đi. Ra ngoài chờ ta." Ba người lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lấy ra ngọc phù nhẹ đưa linh lực vào, thoáng cái liền biến mất không còn hình bóng.
Vẫn trụ lại chờ một hồi sau khi toàn bộ tu sĩ trong trận pháp rời đi, Vương Lâm thì thào lẩm bẩm: "Ba giây!" Sau khi nói xong, trong mắt hắn chợt lóe tinh quang, thoáng cái hắn nhảy ra thẳng đến truyền tống trận, đồng thời tay phải hắn vừa lật xuất ra ngọc phù dùng để khởi động truyền tống.
Tốc độ của hắn cực nhanh trong nháy mắt liền tới gần quầng sáng phòng ngự bên ngoài truyền tống trận. Trong khoảnh khắc hắn xuyên qua quầng sáng bất thình lình bốn phía xuất hiện một đám tơ đen. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe sáng, hắn cũng không né tránh để mặc cho đám tơ đen kia như tia chớp phóng tới.
Tại thời điểm đám tơ đen tới gần thân thể Vương Lâm, chỗ mi tâm hắn chợt sáng lên, ngay tức thì bên ngoài thân thể Vương Lâm hiện ra bốn mươi chín cái ký hiệu. Tự động ngăn chặn đám tơ đen.
Đám tơ đen liên tiếp công phá bốn mươi ba cái ký hiệu sau đó năng lượng tan hết tiêu biến mất không còn chút gì.
Hết thảy cái này nói thì chậm nhưng xảy ra cực nhanh. Gần như chỉ trong chớp mắt Vương Lâm không chút tổn hại nhảy vào trong trận, ngọc phù trong tay lập tức sáng lên và tiếp đó truyền tống trận vận hành liên tục.
Trong lòng Vương Lâm rất lo lắng. Thông qua quan sát vừa rồi hắn biết khi ngọc phù kết nối với truyền tống trận liên tục chỉ cần thời gian ba giây. Ba giây này là thời điểm nguy hiểm nhất, nếu vượt qua thì chắc chắn có thể thành công truyền đi.
Giây thứ nhất! Mấy mươi sợi tơ đen đột nhiên xuất hiện, từ khắp nơi như mũi tên rời cung xuyên qua quầng sáng. Giờ phút này tận đáy lòng mình Vương Lâm hiểu rằng thân thể mình quyết không thể di động ở phạm vi lớn, bằng không tất nhiên sẽ gây trở ngại cho truyền tống. Nhưng nếu là phạm vi nhỏ thì với tốc độ của những sợi tơ đen này lại quá nhanh khó có thể né tránh.
Hết thảy đã được Vương Lâm tính toán trước, lúc này sắc mặt hắn sa sầm xuống, tại mi tâm cấp tốc lóe sáng từng bộ trận pháp kết thành bởi từng bộ bốn mươi chín cái ký hiệu, nối tiếp nhau xuất hiện ở ngoài thân thể của hắn.
Trước đó Vương Lâm một hơi chế tác ra hai mươi mốt bộ trận pháp, vừa rồi hao tổn mấy bộ, lúc này ở ngoài thân hắn có tới gần một ngàn cái ký hiệu đang tỏa ra tác dụng phòng ngự.